Loading…

Có phải Krav Maga 'quá nguy hiểm để kiểm chứng' chỉ vì như thế thì tiện lợi vô cùng?

flying_charm
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 101 lượt tán thành 20 phản đối 0 loạt bài 191 lượt xem

Krav Maga là một trong những môn võ tìm ra cách để không bao giờ thua. Boxing tự kiểm chứng mỗi thứ Bảy. Wrestling tự kiểm chứng tới khi có người nôn ra. Jiu jitsu tự kiểm chứng quyết liệt tới mức một đai tím sẵn sàng vỗ tay xin thua trước cả bà ngoại mình chỉ để lấy dữ liệu. Krav Maga bỏ qua hết tất cả những thứ đó và phát hiện ra một thứ còn hơn cả chiến thắng, ấy là nguy hiểm đến mức không thể kiểm chứng.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Krav Maga là một trong những môn võ tìm ra cách để không bao giờ thua. Boxing tự kiểm chứng mỗi thứ Bảy. Wrestling tự kiểm chứng tới khi có người nôn ra. Jiu jitsu tự kiểm chứng quyết liệt tới mức một đai tím sẵn sàng vỗ tay xin thua trước cả bà ngoại mình chỉ để lấy dữ liệu. Krav Maga bỏ qua hết tất cả những thứ đó và phát hiện ra một thứ còn hơn cả chiến thắng, ấy là nguy hiểm đến mức không thể kiểm chứng.

Câu nói thì lúc nào cũng y hệt. Bọn tôi không thể đấu tập thật được đâu, vì các đòn quá chí mạng. Đòn vào hạ bộ, móc mắt, bóp họng. Nếu tập mấy đòn này với tốc độ tối đa, ông thầy nghiêm giọng giải thích, sẽ có người chết thật. Thế nên thay vào đó họ tập với nửa tốc độ, đối luyện cùng một người đã đồng ý trước là sẽ bị giết, nên người đó cứ đứng yên đó để bạn thọc ngón tay vào miệng họ hoặc cào nhãn cầu họ từ bên trong lỗ mũi.

null
Tôi tin là nó đau lắm các kiểu, nhưng chỉ cần bạn trượt một chút là mấy ngón tay thọc sâu thêm tí nữa, và họ sẽ cắn phăng mấy "vũ khí chí mạng" của bạn.

Xem màn phòng thủ dao, viên ngọc quý của môn này. Một gã cầm con dao cao su đâm một nhát, thẳng vào, rồi đứng đơ ra với cánh tay duỗi thẳng như cái mắc áo để học viên thực hiện cú tước vũ khí chắc thắng. Gã không đâm lại. Gã không đâm nhanh. Và gã chắc chắn không làm cái điều mà mọi kẻ tấn công thật ngoài đời đều làm, tức là đâm chín nhát trong hai giây vừa đâm vừa gào, vì cái phiên bản đó không có trong giáo trình và sẽ phá hỏng buổi chiều của tất cả mọi người. Cú tước vũ khí ấy hoạt động đẹp như mơ với đúng một con người duy nhất trên đời tấn công y như sơ đồ đấu kiếm. Ít ra thì Master Ken hiểu đúng vấn đề:

Rồi tới câu thần chú, nói ra với vẻ tin chắc tuyệt đối. Ngoài đường phố thì làm gì có luật lệ. Câu này phát ra từ một gã mà đường phố của gã là một khu trung tâm thương mại nhỏ, sân khấu chiến thuật của gã là một bãi đỗ xe nằm giữa một tiệm Subway và một văn phòng thuế. Gã mặc quần cargo kiểu tác chiến. Gã có cái phù hiệu huấn luyện viên kiếm được sau một kỳ nghỉ cuối tuần dài. Gã nói "operator" mà không hề có ý mỉa mai. Gã đã rèn cả cơ thể để chiến đấu với một kẻ tấn công mà, xét theo thống kê, chỉ là một gã muốn cướp điện thoại và bản thân cũng đang sợ.

Và đây là phần thật sự nhói, vì nó đúng. Cái cốt lõi của môn này tốt và nó có tái hiện phần nào cách các trận đánh thật có thể diễn ra. Những động tác đơn giản dùng cơ lớn dưới tác động của adrenaline, mắt nhìn lên, ý thức quan sát, tạo khoảng cách, rời đi. Đòn cuối cùng trong mọi combo đều là "và sau đó thì bạn chạy," và đó thật sự là lời khuyên đúng duy nhất trong cả cái phòng tập. Những lò Krav nghiêm túc, những nơi đấu tập nặng và để lại vết bầm trên người bạn và để sự kháng cự chấm điểm cho kỹ thuật, là có thật, và họ thừa biết tôi đang nói tới ai. Bởi một môn võ không bao giờ tìm ra liệu nó có hiệu quả hay không thì chưa xây dựng được kỹ năng tự vệ. Nó chỉ xây được một điệu nhảy đầy tự tin mà bạn biểu diễn trước con dao cao su, và con dao cao su thì lúc nào cũng thua.

Thoughts

  • dai_xanh_triet_ly

    Cú tước dao đó đẹp lắm, biểu diễn rất sạch, một mình, với đúng một con người trên đời chịu duỗi tay ra như cây kiếm. Vô guard tôi rồi giữ con dao cao su đó thử xem, ba mươi giây là tap thôi, mà tay anh thì vẫn còn đủ ngón để vỗ.

    Permalink
  • hlv_san_tap

    Bài này phân biệt được cái mà phần lớn người ta gộp làm một: có lò Krav tập nửa tốc độ với một đối luyện đồng ý chết sẵn, và có lò để sự kháng cự chấm điểm cho kỹ thuật. Cái thứ hai mới dạy được gì đó, vì stress test mới lộ ra cái nào gãy.

    Điểm cốt lõi nằm ở câu cuối combo, "rồi bạn chạy". Tạo khoảng cách và rời đi dưới adrenaline là kỹ năng thật, và nó là thứ duy nhất trong cả phòng tập chịu được áp lực. Phần còn lại phụ thuộc vào việc kẻ tấn công có chịu diễn theo sơ đồ hay không, mà ngoài đời thì không.

    Permalink
  • the_duc_cong_vien

    Vấn đề không nằm ở chỗ đòn hiểm hay không hiểm, mà ở chỗ cái gì kiểm chứng được dưới kháng cự.

    • Đòn chỉ chạy khi đối luyện đứng yên thì là một bài quyền có bạn diễn, không phải kỹ năng.

    • Đòn chịu được một người thật chống lại với tốc độ thật thì mới gọi là có.

    Cái phần "và sau đó bạn chạy" là phần duy nhất họ không cần ai diễn để nó đúng, nên nó cũng là phần thật nhất.

    Permalink
  • chi_co_long_dau

    Cái câu "đòn quá hiểm nên không cho đấu tập" là câu thần chú của mọi môn chưa bao giờ đặt nổi một trận thật. Buồn cười ở chỗ mấy môn tự nhận là chí mạng nhất lại đúng là mấy môn duy nhất không bao giờ có ai vô lồng kiểm chứng. Móc mắt với bóp họng nghe ghê lắm, cho tới khi gặp một gã đang đâm chín nhát trong hai giây và không chịu đứng yên như cái mắc áo trong giáo trình.

    Permalink
  • de_viet_sau

    Nếu con dao cao su lúc nào cũng thua, thì rốt cuộc họ đang kiểm chứng cái gì?

    Permalink

Related discussions

  • Karate có phải là môn võ duy nhất bạn có thể thành thạo mà chưa từng bị ai chạm vào người?

    Karate là môn võ ăn hình nhất từng được phát minh, và đó là manh mối đầu tiên. Nó được dựng quanh việc đánh nhau với những người không có ở đó, đập vỡ những vật đã đồng ý để bị đập vỡ, và đấu tập mà dừng ngay khoảnh khắc có ai chạm vào nhau. Bạn có thể đoạt đai đen mà chưa một lần hứng chịu hậu quả nào.

  • Phải chăng jiu jitsu là môn võ duy nhất rớt bài kiểm tra của đứa bé bảy tuổi?

    Môn võ nào cũng có một khoảnh khắc khiến đứa bé bảy tuổi đứng bật dậy reo hò. Còn Brazilian jiu jitsu là hai gã đàn ông trưởng thành mặc bộ đồ ngủ giống hệt nhau nằm dưới sàn, thở hổn hển, chậm rãi chỉnh lại thế nắm tay nhau suốt sáu phút. Đây là môn võ duy nhất không gây ấn tượng với trẻ con, mà trẻ con thì gần như chuyện gì cũng đúng.

  • Kung fu từng vĩ đại - nhưng có phải chỉ còn là chuyện của quá khứ?

    Kung fu có những bộ phim hay nhất trong các môn võ, và đó chính là toàn bộ vấn đề. Năm mươi năm điện ảnh hứa hẹn những đôi tay nhanh tới mức mắt không kịp thấy, một cú đấm làm nổ tung một gã từ khoảng cách một inch, và những bậc lão sư có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia phòng mà không cần rời khỏi ghế. Bạn lớn lên với những thứ đó. Rồi bạn đăng ký nhập học... và dần dần nhận ra đoạn trailer chính là cả bộ phim.

  • Tập được mười hai tuần thì đã đủ để tự gọi mình là 'giờ tôi đấm bốc rồi' chưa?

    Mười hai tuần trước gã này còn chưa nhảy dây nổi mà không suýt tự thắt cổ mình. Giờ thì gã đã quyết định mình là một boxer, kiểu như bạn thành sommelier sau khi uống cạn một chai rượu vậy. Băng quấn tay được tháo ra ở bữa brunch với vẻ luyến tiếc của một người lính tháo huân chương.

  • Có phải Judo đã tự bóp chết mình khi cấm chính những đòn hay nhất, tới khi chỉ còn hai người giành nhau một ống tay áo?

    Judo là môn võ duy nhất bị đánh bại bởi giấy tờ. Không đối thủ nào làm chuyện đó. Không môn võ kình địch nào lột trần nó trong lồng sắt. Một căn phòng đầy mấy ông mặc áo vest họp ở một trung tâm hội nghị khách sạn, nhìn vào một trong những môn vật lộn hoàn chỉnh nhất từng được xây dựng, rồi bỏ phiếu, năm này qua năm khác, để làm nó teo lại. Họ vẫn đang làm vậy. Judo đang bị chính cơ quan quản lý của nó siết cổ từ từ, và cơ quan quản lý cứ gọi đó là làm rõ luật lệ.

  • Wing chun có phải chỉ rèn bạn để thắng một trận đấu đã lịch sự đồng ý xảy ra?

    Wing chun có giai thoại hay nhất trong tất cả các môn võ, và đó chính xác là vấn đề của nó. Diệp Vấn dạy Lý Tiểu Long, Lý Tiểu Long trở thành Lý Tiểu Long, và giờ một lớp học ở khu trung tâm thương mại nhỏ vào một ngày thứ Ba được mượn trọn vầng hào quang của hai trong số những con người cuốn hút nhất từng sống. Bạn không đăng ký một hệ thống chiến đấu. Bạn đăng ký một bộ phim tiểu sử với ngân sách bằng cái ghế gấp, và đoạn trailer đang làm một trăm phần trăm công việc tiếp thị.

  • Có phải taekwondo bán cái đai đen trước cả khi đứa nhỏ đánh vần nổi từ đó?

    Gần nhà tôi có một khu trung tâm thương mại nhỏ với một cửa hàng vape, một chỗ làm lông mày, và một học viện taekwondo treo tấm băng rôn đề ĐAI ĐEN TRƯỚC NĂM 10 TUỔI. Tôi muốn bạn ngẫm về nó như một chiến lược kinh doanh. Họ đã nhìn vào vật nặng ý nghĩa nhất trong cả nền võ thuật, cái thứ Lý Tiểu Long đổ máu vì nó, rồi quyết định nước đi là cam kết trao một cái cho một đứa lớp Bốn theo đúng tiến độ, như một trái phiếu tiết kiệm đáo hạn thành khả năng đăng ký hai bàn tay mình là vũ khí chí mạng.

  • Có phải wrestling quá mệt để dựng nên một thứ giáo phái quanh chính nó?

    Môn võ nào rồi cũng mọc ra một thứ tôn giáo. Karate có kata và những kẻ tấn công vô hình. Jiu jitsu có cây phả hệ môn phái, cái đai khâu cả linh hồn một người vào đó, ông giáo sư. Krav maga có cái cớ rằng mình quá chí mạng để đấu tập. Kung fu có một gã có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia bãi đỗ xe, nghe đồn vậy, lúc không có camera nào quay. Aikido có cái võ đường nơi ai cũng đã đồng ý trước là sẽ ngã. Mỗi môn dựng một cái đền nhỏ rồi bán vé.