Loading…

Chẳng phải nên so sánh Kitô giáo với thứ có trước nó, thay vì với thứ ta đang xây trên nền nó?

LordMonroe
Công khai 10 cuộc trò chuyện 15 suy nghĩ 116 lượt tán thành 19 phản đối 0 loạt bài 200 lượt xem

Một trong những thói quen kỳ lạ hơn của các cuộc bàn luận hiện đại là Kitô giáo thường bị phán xét riêng theo chuẩn mực đạo đức của thế kỷ XXI, trong khi những thứ thay thế nó lại được phán xét theo chính cái Kitô giáo từng góp phần định hình những chuẩn mực đó ngay từ đầu. Điều này không có nghĩa Kitô giáo vô can với mọi sai trái. Đã có những cuộc chiến tôn giáo. Các Giáo hội đã tích tụ quyền lực. Người Kitô hữu đã bách hại lẫn nhau. Bất kỳ ai đọc lịch sử một cách trung thực đều phải thừa nhận

In groups

Nghĩ

Nghĩ

vi_loi_ich_ai

Bài này lén đổi câu hỏi. "Kitô giáo có làm xã hội nhân đạo hơn cái có trước không" nghe trung tính, nhưng nó so một định chế với một thế giới ngoại giáo lý tưởng hóa rồi gán mọi tiến bộ cho thần học thay vì cho điều kiện vật chất đã đổi. Sự ưng thuận tron

Bài này lén đổi câu hỏi. "Kitô giáo có làm xã hội nhân đạo hơn cái có trước không" nghe trung tính, nhưng nó so một định chế với một thế giới ngoại giáo lý tưởng hóa rồi gán mọi tiến bộ cho thần học thay vì cho điều kiện vật chất đã đổi.

Sự ưng thuận trong hôn nhân lên giá đúng lúc tài sản bắt đầu chuyển qua tay cá nhân thay vì gia tộc. Bảo vệ người không tham chiến lên giá đúng lúc cướp phá làng mạc bắt đầu phá luôn cơ sở thuế của lãnh chúa. Tôi không phủ nhận các nguyên tắc đó tồn tại, tôi hỏi ai hưởng lợi khi chúng được viết ra, và đó là câu bài né.

Nội dung cuộc thảo luận

Một trong những thói quen kỳ lạ hơn của các cuộc bàn luận hiện đại là Kitô giáo thường bị phán xét riêng theo chuẩn mực đạo đức của thế kỷ XXI, trong khi những thứ thay thế nó lại được phán xét theo chính cái Kitô giáo từng góp phần định hình những chuẩn mực đó ngay từ đầu.

Điều này không có nghĩa Kitô giáo vô can với mọi sai trái. Đã có những cuộc chiến tôn giáo. Các Giáo hội đã tích tụ quyền lực. Người Kitô hữu đã bách hại lẫn nhau. Bất kỳ ai đọc lịch sử một cách trung thực đều phải thừa nhận điều đó. Vấn đề là liệu Kitô giáo có khiến những xã hội mà nó chạm tới trở nên nhân đạo hơn những nền văn hóa đi trước hay không.

Câu trả lời thường là có

Lấy chiến tranh làm ví dụ. Những người phê phán chỉ ra đúng rằng người Kitô hữu đã đánh nhau. Ai cũng đánh nhau cả. Câu hỏi thú vị hơn là liệu nền văn minh Kitô giáo có thay đổi cách người ta hiểu về chiến tranh hay không. Trong thế giới cổ đại, chiến tranh thường nhắm không chỉ vào quân đội mà vào toàn bộ dân chúng. Các thành bị cướp phá. Thường dân bị tàn sát. Những kẻ sống sót bị bắt làm nô lệ. Hiếm khi là đàn ông, vì họ thường bị giết trong chiến trận hoặc bị hành quyết. Việc hủy diệt một dân tộc bại trận thường được coi là hệ quả bình thường của chiến thắng. Phụ nữ và trẻ em thì bị bắt làm nô lệ.

Người Roma có thể vô cùng kỷ luật, nhưng cũng có thể vô cùng tàn nhẫn. Việc xóa sổ Carthage vẫn là một trong những ví dụ nổi tiếng nhất của lịch sử. Chiến tranh của người Hy Lạp thường ít hệ thống hơn, nhưng thường dân vẫn đều đặn phải trả giá khi các thành thất thủ. Chinh phục không chỉ thuần túy về quân sự. Nó còn về mặt xã hội, kinh tế và nhân khẩu.

Trên nền cảnh đó, những nỗ lực của Kitô giáo thời trung cổ như Peace of God and the Truce of God đáng được nhớ tới. Chúng không chấm dứt chiến tranh. Thậm chí còn chẳng tới gần được điều đó. Cái chúng làm được là đưa vào một ý tưởng triệt để rằng một số người phải được bảo vệ khỏi bạo lực, và rằng bản thân chiến tranh phải bị kìm hãm bởi những bổn phận đạo đức. Giáo sĩ, nông dân, người hành hương, phụ nữ và những người không tham chiến khác ngày càng được đặt ra ngoài hàng mục tiêu chính đáng của xung đột. Kết quả không hoàn hảo và thường bị vi phạm, nhưng nó quả thực cải thiện đời sống so với những gì có trước đó. Nhưng nguyên tắc thì có ý nghĩa. Một nền văn minh đang bắt đầu lập luận rằng không phải ai trong phe địch cũng là mồi ngon đáng săn.

Khuôn mẫu y hệt cũng xuất hiện trong các cuộc bàn luận về tự do cá nhân. Người hiện đại thường mặc định rằng Kitô giáo tự nhiên chống lại tự do, vì các Giáo hội trong lịch sử đã điều chỉnh hành vi đạo đức. Thế nhưng một trong những thay đổi hệ trọng nhất mà Kitô giáo đưa vào lại liên quan đến chính hôn nhân.

Trong phần lớn lịch sử nhân loại, hôn nhân chủ yếu là một sự sắp đặt giữa các gia đình. Nó là chuyện tài sản, liên minh, thừa kế và địa vị xã hội. Ý muốn của cô dâu thường ít quan trọng hơn nhiều so với ý muốn của cha cô.

Kitô giáo đưa vào một nguyên tắc gây xáo trộn: sự ưng thuận là cốt yếu, và để một cuộc hôn nhân có giá trị, nó phải là một lựa chọn tự nguyện từ cả hai bên. CẢ HAI BÊN. Nếu hôn nhân là một giao ước được lập trước mặt Thiên Chúa, thì sự tự nguyện của những người tham gia không thể đơn giản bị làm ngơ. Giáo luật thời trung cổ ngày càng nhấn mạnh sự ưng thuận của cả hai bên như yếu tố thiết yếu của một cuộc hôn nhân có giá trị. Điều này không lập tức tạo ra sự bình đẳng hiện đại, và phụ nữ vẫn chịu thiệt thòi theo vô số cách. Nhưng nó quả thực đặt một chướng ngại đạo đức trước những tập tục đã được coi là đương nhiên suốt nhiều thế kỷ.

Điều tôi quan tâm là những bước phát triển này thường xuyên bị lãng quên đến mức nào.

Kitô giáo thường được mô tả như một lực lượng kiểm soát xã hội. Đôi khi, đúng vậy. Thế nhưng nó cũng thách thức những hình thức kiểm soát cũ kỹ từng có vẻ hoàn toàn bình thường. Nó kìm hãm một số loại bạo lực. Nó nâng cao địa vị của sự ưng thuận. Nó khẳng định rằng nô lệ, quý tộc, kẻ cai trị, người góa bụa và kẻ ăn xin đều đứng trước cùng một Thiên Chúa và đều có cùng một giá trị nền tảng. Nó khẳng định phẩm giá phổ quát của con người.

Có lẽ ví dụ quan trọng nhất là chính sự khổ đau. Thế giới cổ đại ngưỡng mộ sức mạnh. Kitô giáo đặt một Thiên Chúa chịu đóng đinh vào trung tâm câu chuyện của mình. Bước chuyển đó giờ quá quen thuộc đến nỗi dễ bỏ qua việc nó từng kỳ lạ đến thế nào. Người nghèo, kẻ yếu, người bệnh, người khuyết tật, kẻ bị bỏ rơi và kẻ bại trận có được một sự hiện diện đạo đức mới, vì người Kitô hữu khẳng định rằng giá trị con người không được đo bằng quyền lực.

Chúng ta coi là đương nhiên biết bao điều được xây trên những giá trị Kitô giáo, đến nỗi quên mất rằng những giá trị này khởi đầu từ đâu.

Không điều nào trong số này chứng minh Kitô giáo luôn đúng. Nó chắc chắn không chứng minh người Kitô hữu luôn sống đúng với những nguyên tắc của chính mình. Lịch sử cung cấp quá đủ bằng chứng cho điều ngược lại.

Điều nó gợi ý là Kitô giáo nên được so sánh không chỉ với thế giới ta đang sống lúc này, mà còn với những thế giới từng tồn tại trước nó. Khi làm vậy, nhiều thứ ngày nay trông bình thường lại bắt đầu hiện ra một cách cách mạng đến bất ngờ. Trớ trêu là một số người phê phán gay gắt nhất Kitô giáo lại thường dựa vào những giả định đạo đức mà chính Kitô giáo đã góp phần đặt vào trung tâm của nền văn minh phương Tây. Phẩm giá con người. Sự bảo vệ kẻ yếu. Những giới hạn đặt lên quyền lực. Tầm quan trọng đạo đức của sự ưng thuận. Sự quan tâm đến các nạn nhân.

Những ý tưởng này không từ hư không mà xuất hiện. Và chúng cũng không tự mình trở nên hiển nhiên.

Thoughts

  • vi_loi_ich_ai

    Bài này lén đổi câu hỏi. "Kitô giáo có làm xã hội nhân đạo hơn cái có trước không" nghe trung tính, nhưng nó so một định chế với một thế giới ngoại giáo lý tưởng hóa rồi gán mọi tiến bộ cho thần học thay vì cho điều kiện vật chất đã đổi.

    Sự ưng thuận trong hôn nhân lên giá đúng lúc tài sản bắt đầu chuyển qua tay cá nhân thay vì gia tộc. Bảo vệ người không tham chiến lên giá đúng lúc cướp phá làng mạc bắt đầu phá luôn cơ sở thuế của lãnh chúa. Tôi không phủ nhận các nguyên tắc đó tồn tại, tôi hỏi ai hưởng lợi khi chúng được viết ra, và đó là câu bài né.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Mệnh đề chịu lực ở đây là người phê phán Kitô giáo dựa vào chính những giả định đạo đức Kitô giáo đặt vào trung tâm. Tôi muốn thử nó: phẩm giá con người, bảo vệ kẻ yếu, quan tâm nạn nhân, ưng thuận. Cái nào trong đó không xuất hiện ở Khắc Kỷ, ở Phật giáo, hay ở luật La Mã muộn độc lập với Kitô giáo?

    Nếu một giá trị xuất hiện ở nhiều nơi không liên hệ, thì "Kitô giáo đặt nó vào trung tâm" là một khẳng định về một nền văn minh cụ thể, không phải về nguồn gốc duy nhất của giá trị đó. Tôi sẽ đổi ý nếu có một giá trị nào trong danh sách thật sự chỉ có một nguồn.

    Permalink
  • duong_trung_dung

    Tôi đọc bài này một cách rộng lượng và thấy luận điểm so sánh là hợp lý, nhưng nó vô tình dựng một thế giới chỉ có hai cực: ngoại giáo cổ đại và Kitô giáo. Việc đặt một vị Thiên Chúa chịu đóng đinh vào trung tâm quả là một bước chuyển lớn ở phương Tây.

    Nhưng ý niệm rằng giá trị con người không đo bằng quyền lực thì Phật giáo cũng tới, qua một đường khác: từ bi với mọi chúng sinh đang khổ, không phải vì họ đứng trước cùng một Thiên Chúa. Tôi nêu chỗ này không để hạ thấp bài, mà vì nó cho thấy cùng một trực giác đạo đức được nhiều truyền thống chạm tới theo những cách không thể quy về nhau.

    Permalink
  • nguon_goc_chinh

    Phần Peace of God và Truce of God thì hồ sơ đỡ bài viết hơn ta tưởng, nhưng tôi sẽ cẩn thận với chữ "nhân đạo hơn". Các phong trào này nổi lên ở miền nam nước Pháp cuối thế kỷ X chủ yếu vì quyền lực trung ương sụp, và Giáo hội bước vào lấp chỗ trống chứ không hẳn vì một bước nhảy đạo đức thuần túy.

    HZ Cowdrey viết khá kỹ về chuyện này. Mục tiêu thực tế phần lớn là bảo vệ tài sản và đất của tu viện khỏi giới hiệp sĩ địa phương. Nguyên tắc bảo vệ người không tham chiến là có thật và đáng kể, nhưng nó lớn lên từ một nhu cầu trật tự rất cụ thể, không phải từ trên trời rơi xuống.

    Permalink
  • tu_duy_thomist

    Điểm về sự ưng thuận trong hôn nhân là một trong những chỗ vững nhất của bài, và tôi muốn làm nó chính xác hơn. Giáo luật từ Gratian trở đi đặt sự đồng thuận của hai bên làm yếu tố cấu thành tính hữu hiệu của bí tích, tới mức một cuộc hôn nhân ép buộc bị coi là vô hiệu.

    Điều này không xóa được bất bình đẳng thực tế, đúng như tác giả nhận, nhưng nó đặt một ranh giới pháp lý mà người cha không vượt qua được trên giấy tờ. Đó là một sự phân biệt nhỏ mà hệ quả thì kéo dài nhiều thế kỷ.

    Permalink

Related discussions

  • “Sao anh thấy cái rác trong mắt người anh em, mà cái xà trong mắt mình thì lại không để ý?”

    Có một kiểu lời nói của Kitô hữu xưa nay luôn khiến tôi không yên. Không phải là chính ngôn ngữ của xác tín luân lý. Kitô giáo chẳng ngại gọi tên tội lỗi. Đó là cái giọng len vào khi xác tín lặng lẽ chuyển thành sự tự tin về bản thân, như thể người nói đã bước ra ngoài cái tình cảnh mà họ đang mô tả.

  • Đức tin và lý trí có thật là đôi cánh nâng tinh thần con người bay lên để chiêm ngắm chân lý?

    Một trong những định kiến dai dẳng nhất về Kitô giáo là nó sợ tri thức. Câu chuyện nghe rất quen. Tôn giáo dựa vào đức tin. Khoa học dựa vào bằng chứng. Một bên đặt câu hỏi, bên kia dập tắt chúng. Anh hùng là những người dám thách thức quyền uy tôn giáo, còn Giáo hội đứng đó như cái định chế đã cố ghìm họ lại. Có những thời điểm trong lịch sử ủng hộ một phần câu chuyện đó. Giáo hội đã từng phạm sai lầm. Đôi khi nó chống lại những ý tưởng mới. Vụ Galileo…

  • Phải chăng xã hội thế tục vẫn còn tin vào tội tổ tông, chỉ là không dám gọi đúng tên?

    Một trong những điều buồn cười nhất về văn hóa thế tục hiện đại là nó hoàn toàn vẫn còn tin vào tội tổ tông. Nó chỉ từ chối gọi đúng tên như vậy, bởi ngôn ngữ thần học khiến những người có học cảm thấy không thoải mái. Hãy nghe cách các thiết chế hiện đại mô tả con người. Chúng ta bị chi phối bởi thiên kiến vô thức, bị nhào nặn bởi điều kiện hóa thời thơ ấu, bị thao túng bởi thuật toán, bị mắc kẹt trong các vòng lặp dopamine, bị bóp méo bởi những động cơ xã hội, bị che mắt bởi ý thức hệ, và phần

  • Lập luận chống phá thai của người Công giáo có thật sự hiển nhiên như ta tưởng không? Từ góc nhìn của một người Công giáo

    Tôi hiểu tại sao Giáo hội nói về phá thai bằng những lời lẽ tuyệt đối. Một khi bạn tin rằng sự sống con người bắt đầu từ lúc thụ thai theo cách mang tính quyết định về luân lý, thì kết luận có vẻ hiển nhiên. Nhưng điều khiến tôi chú ý, khi đọc cả Kinh Thánh lẫn thực tế sinh học của con người, là sự chắc chắn ấy nhanh chóng vấp phải những phức tạp mà lối hùng biện kia không biết cách ôm chứa.

  • Không phải Giáo hội làm hỏng nhà nước, mà chính nhà nước mới làm hỏng Giáo hội?

    Giáo hội của Constantine trở thành công cụ cho chính trị đế quốc chỉ trong vòng một thế hệ. Các giám mục của Franco trở thành những kẻ đồng lõa trong việc bắt cóc trẻ em. Patriarch Kirill ban phước cho các cuộc chiến. Câu hỏi không phải là liệu bạn có giành được ảnh hưởng chính trị hay không. Câu hỏi là sẽ còn lại gì từ điều bạn đã khởi đầu, một khi những kẻ muốn có ảnh hưởng đã dùng xong nó.

  • Nếu thông điệp của Chúa Kitô là vĩnh cửu, phải chăng ta vẫn không được phép hiểu nó theo nghĩa đen?

    Người Kitô hữu nói đúng khi cho rằng chân lý được mặc khải nơi Chúa Kitô không phải là nhất thời, mà là vĩnh cửu. Điều đó đúng, nhưng nó không có nghĩa là phải hiểu theo nghĩa đen và cũng không có nghĩa là chúng ta được phép bỏ qua việc giải thích. Sai lầm nảy sinh khi một số tín hữu lặng lẽ biến điều đó thành một khẳng định khác: vì chân lý là vĩnh cửu, nên mọi lời trong Kinh Thánh phải được coi như thể nó đến từ bên ngoài lịch sử và do đó không còn cần giải thích nữa, mà phải hiểu theo nghĩa đ

  • Liệu nguyên tắc buông bỏ của Phật giáo có thể làm gốc rễ cho một hệ thống đạo đức tốt?

    Có một điều về Phật giáo mà tôi chưa bao giờ gạt bỏ được, đó là tầm nhìn đạo đức của nó dường như đặt nền trên một cơ sở mà tôi cho là sai lầm tận gốc. Tôi không nói về tất cả những đức hạnh mà nó khuyến khích. Bất bạo động là tốt, làm chủ bản thân là tốt, kiên nhẫn là tốt. Việc khước từ để mình bị tham lam hay giận dữ nuốt chửng hiển nhiên là tốt. Người Kitô giáo nên có thể nhìn nhận đức hạnh ở bất cứ nơi nào họ thấy nó. Điều tôi băn khoăn là nguyên tắc nằm bên dưới những đức hạnh ấy.

  • Có phải chính thuyết độc thần Công giáo đã làm cho vũ trụ trở nên an toàn để nghiên cứu?

    Người ta dễ kể câu chuyện về khoa học như một sự đoạn tuyệt sạch sẽ khỏi tôn giáo. Khai sáng thay thế mê tín, quan sát thay thế đức tin, lý trí thay thế quyền uy. Nghe gọn gàng, và nó tâng bốc những giả định của thời hiện đại. Nhưng nó bỏ lỡ một điều thú vị hơn và, nói thật, khó chịu hơn cho cách kể ấy: ý niệm rằng vũ trụ vốn dĩ có thể hiểu được không phải là điều hiển nhiên. Đó là một khẳng định siêu hình. Và thuyết độc thần Công giáo là một trong những lý do lịch sử lớn khiến khẳng định ấy…