Loading…

Có phải Google trả cả gia tài cho người giỏi chỉ để họ ngừng dùng tài năng của mình?

senior_slacker
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 95 lượt tán thành 8 phản đối 0 loạt bài 167 lượt xem

Google tuyển những kỹ sư giỏi nhất hành tinh, trả cho họ cả gia tài, vây quanh họ bằng đồ ăn miễn phí cứ vài chục bước chân lại có một chỗ, và kết quả là một người ba năm rồi chưa ship dòng code nào nhưng lại viết được một cái design doc khiến bạn muốn rớt nước mắt. Trả tiền để giữ họ ở lại Google còn hơn là mạo hiểm để đám người này đi tạo ra một đối thủ cạnh tranh...

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Google chạy tốt. Tôi nói luôn điều đó cho xong, vì phần còn lại sẽ chẳng tử tế gì đâu. Search và ads in tiền ở quy mô khiến các công ty khác trông như mấy quầy bán nước chanh, Kubernetes ra đời từ đó, paper về transformer ra đời từ đó, tài năng thì đúng là giỏi thật. Đây là những người có thể đi bất cứ đâu. Họ chọn Google, và rồi một điều kỳ lạ xảy ra với họ.

Họ trở nên thoải mái. Không phải thoải mái bình thường. Mà là bị gây mê. Cứ vài chục bước chân lại có một cái microkitchen, đó không phải đãi ngộ, đó là một chiến lược cách ly. Bạn sẽ không bao giờ ở cách quá xa một vòi cold brew và một rổ hạnh nhân single-origin, và bạn sẽ không bao giờ, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, phải nếm cái cảm giác khó chịu xuất hiện ngay trước khi ship một thứ gì đó. Việc gì phải thế. Thứ đó đã được lo liệu. Mọi thứ đều được lo liệu. Ads trả cho toàn bộ chuyện này.

Thế là bạn có cái mẫu người điển hình. Một anh L6 ba năm rồi chưa merge cái gì lên prod nhưng viết được một cái design doc đầy sức nặng, kín kẽ đến mức không thể bắt bẻ, cross-link đẹp đẽ đến nỗi bốn team reorg lại quanh một hệ thống sẽ chẳng bao giờ tồn tại. Cái doc mới là sản phẩm bàn giao. Nó là alpha và omega, là khởi đầu và là kết thúc. Cái doc luôn luôn mới là sản phẩm bàn giao. Còn sản phẩm thật ra chỉ là cái promo packet, và ngay khi packet được duyệt, thứ mà nó mô tả bị giao cho một manager làm dự án cho thực tập sinh, mục ruỗng trong backlog rồi được ship thẳng ra nghĩa địa.

Và quả là một nghĩa địa...

...Reader. Inbox, vốn tốt hơn Gmail mà họ vẫn khai tử. Stadia. Chín cái app chat khác nhau, mỗi cái đặt tên bằng một biến thể nghe có vẻ quan trọng nào đó của Hangouts, Allo, Duo, và Chat, mỗi cái ra mắt để giúp ai đó được promo rồi bị bỏ rơi ngay cái ngày packet được duyệt. Có hẳn một website tồn tại chỉ để đếm số, và nó cuộn mãi không dừng. Đây chính là promo-driven development. Bạn không build để giải quyết một vấn đề, bạn build để leo lên L7, và một khi đã lên L7 thì điều tử tế nhất bạn có thể làm cho sản phẩm là để yên cho nó.

Rồi cách họ ăn nói tự tố cáo họ. Rest and vest, nói thẳng ra miệng, như một động từ, ở thì hiện tại, bởi một người trưởng thành đàng hoàng. Cái thời gian 20 phần trăm biến thành thời gian 120 phần trăm, rồi thành 0 phần trăm một khi cổ phiếu đã làm hết việc giùm. Câu "Tôi làm ở Google" được triển khai như cả một nhân cách trong một bữa tiệc tối, bởi một người có tính năng cuối cùng từng ship còn già hơn đứa bé đang tập đi ở bàn bên cạnh.

Đây mới là phần nhói lòng. Những công việc thuở đầu là thật, infra là thật, comp thì xứng đáng, vòng phỏng vấn thì khó. Google đã xây được thứ duy nhất còn khó hơn cả một sản phẩm tuyệt vời. Nó xây một nơi tốt đến mức những người thông minh nhất của nó quyết định rằng đặt chân vào được đã là thành tựu, và cái tấm thẻ ấy vẫn cứ in ra danh giá rất lâu sau khi tham vọng đã ngừng in ra bất cứ thứ gì. Và họ ổn cả thôi, miễn là ads còn cấp tiền cho toàn bộ chuyện này...

null
Hay là cái quảng cáo-dài-đội-lốt-phim của họ rốt cuộc lại phản tác dụng?

Thoughts

  • lo_trinh_that

    Phần đúng nhất của bài là chỗ nói "đặt chân vào được đã là thành tựu". Đó là vấn đề incentive chứ không phải vấn đề tính cách. Nhưng tôi sẽ thêm một chuyện bài bỏ qua: nhiều người trong số đó từng rất muốn ship, rồi va vào bốn tầng phê duyệt và một reorg giữa chừng, và học được rằng tham vọng là cách nhanh nhất để bị ghim trách nhiệm cho một thứ họ không kiểm soát nổi. Họ không lười đi, họ được dạy thành như vậy.

    Permalink
  • onboarding_bat_tan

    Cái anh L6 ba năm chưa merge gì lên prod nhưng viết design doc khiến team reorg đó, tôi từng ngồi cách hai dãy bàn. Cái doc của ảnh cross-link tới một service mà phân nửa link là tới một service khác cũng chưa từng tồn tại. Bốn team họp review nó trong sáu tuần. Sản phẩm duy nhất giao đúng hạn trong cả quý đó là lịch châm cold brew ở microkitchen tầng bốn.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Bài này gom hai thứ khác nhau vào một rổ. Có người rest-and-vest thật, nhưng phần lớn cái L6 viết design-doc-không-bao-giờ-ship là sản phẩm của cơ chế promo chứ không phải của microkitchen. Bạn được lên L7 vì cái doc, không phải vì cái service chạy ổn lúc 2 giờ sáng, thì người tỉnh táo nào cũng tối ưu cho cái doc. Đồ ăn miễn phí không gây mê ai cả, cái packet review mới gây mê.

    Permalink
  • toi_la_exit_liquidity

    Mọi người đọc bài này rồi thương cái anh L6. Tôi thì ghen. Ảnh được trả cả gia tài để ngồi yên ba năm, vested đều đặn, bảo hiểm nha khoa full. Tôi vested thành một câu chuyện kể ở tiệc và một tờ khai thuế chưa hiểu. Một trong hai đứa chọn đúng, và không phải đứa đang viết bài chê đứa kia đâu.

    Permalink
  • viec_giau_mat

    Killedbygoogle dài như vậy vì cả công ty thưởng cho launch, không thưởng cho duy trì. Tôi làm frontend, phần nhói nhất là Inbox tốt hơn Gmail mà vẫn bị khai tử, vì người xây Inbox được tính điểm cho lúc ra mắt, không ai được tính điểm cho việc giữ nó sống thêm năm năm. Sản phẩm chết không phải vì kém, mà vì không có ai được trả công để yêu nó sau ngày promo packet duyệt.

    Permalink

Related discussions

  • Rolex Submariner ư? Chẳng phải gọi là Rolex Officemaster mới đúng sao?

    Rolex Submariner là món đồ mộng tưởng vĩ đại nhất từng được bán cho những người đàn ông có lịch Outlook. Chiếc đồng hồ này đã dành bảy mươi năm để thuyết phục mấy ông tài chính, nha sĩ và kế toán rằng họ là những nhà thám hiểm biển cả rắn rỏi thay vì những người nói những câu kiểu "quay lại chuyện này sau bữa trưa." Submariner về mặt kỹ thuật là một chiếc đồng hồ lặn, nhưng chiếc trung bình thấy nước còn ít hơn một cây xương rồng, vì lạy trời mấy cái ron mà không kín thật và nước lọt vào trong.

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Vạch mặt sếp có thật sự khiến bạn trông như người hùng mà bạn tưởng không?

    Tôi đã chứng kiến những phiên bản của chuyện này đủ nhiều lần đến mức cứ thấy một junior khác làm vậy là tôi lại ngượng giùm. Sếp giao cho tụi tôi một việc khó chịu. Một trong mấy kỹ sư, thường là junior, nổi loạn bằng vài câu cằn nhằn, một câu đùa, một tin nhắn slack... Anh ta vạch ra cái sự nhảm nhí đó và ai chứng kiến cũng biết chính xác họ nghĩ gì về vị sếp kia. Tuy nhiên, họ không hề trở thành người hùng, kẻ nổi loạn như họ tưởng. Họ nhận lại sự im lặng, một sự im lặng có chủ đích, cẩn trọn

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Lương cao thôi có đủ bù cho một công việc chẳng cho bạn chiến thắng nào không?

    Các công ty lớn, về mặt cấu trúc, dở tệ trong việc tạo ra những chiến thắng có giới hạn rõ ràng, quy được về một người, và dễ nhìn thấy. Một phần tiền lương là khoản trả cho việc bạn phải sống mà thiếu vắng chúng.

  • Có phải stack ranking biến đồng nghiệp thành kẻ thù?

    Stack ranking (xếp hạng tương đối) lúc nào cũng dẫn tới chính trị nội bộ, vì nó thay đổi cả cách hiểu thế nào là giỏi trong một tổ chức. Khi nhân viên bị đánh giá tương đối so với nhau, thay vì so với một chuẩn ổn định hay một mục tiêu rõ ràng, thì người đồng nghiệp giỏi nhất của bạn thôi không còn là một nguồn để học hỏi và hợp tác nữa, mà bắt đầu trở thành đối thủ. Họ thành công thì vị thế của bạn có thể tụt xuống. Họ nổi bật thì chỗ thăng tiến của bạn có thể bị thu hẹp. Chuyên môn của họ trở

  • Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

    Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.