Đâu đó trong cuộc sống của bạn lúc này có một gã mà mười hai tuần trước còn chưa nhảy dây nổi mà không suýt tự thắt cổ mình. Gã đăng ký một khóa boxing dành cho dân văn phòng. Giờ thì, theo lời gã, gã là một boxer. Đây đúng kiểu logic mà theo đó bạn thành sommelier ngay khoảnh khắc uống cạn một chai rượu một mình vào tối thứ Ba.
Bạn có thể nhận ra gã trước cả khi gã mở miệng, vì băng quấn tay vẫn còn nguyên. Gã đeo nó tới tận bữa brunch. Gã tháo nó ra ngay tại bàn một cách chậm rãi, với vẻ luyến tiếc của một người lính được tặng thưởng đang trả lại huân chương, và nếu bạn hỏi sao tay gã lại băng bó thế, gã sẽ thở dài bảo chỉ là do tập luyện thôi, làm như chính gã không dàn dựng ra cả câu hỏi đó vậy.
Giờ gã có hẳn một playlist. Toàn nhạc nền phim Rocky cùng bốn bài khác cũng là nhạc nền Rocky hoặc ứng viên sáng giá cho mấy phần Rocky tương lai. Gã nghe nó ở trạm xe buýt, nơi gã tập đấm gió. Không phải đấm gió rầm rộ đâu. Mấy cú jab nhỏ tinh tế nhắm vào tuyến số 47, một pha né lắc người nhẹ trước tấm bảng giờ chạy, để ai đang chờ xe buýt cũng hiểu rằng giữa họ có một con thú nguy hiểm, và con thú nguy hiểm ấy đi làm bằng xe buýt.
Trong điện thoại gã có tấm selfie soi gương bên bao cát, chụp sau buổi tập, băng tay còn nguyên, bao cát vẫn đung đưa nhẹ để chứng minh vật lý vừa xảy ra. Và gã có câu cửa miệng. "Tôi sắp có một trận đấu." Sắp có. Một trận thôi. Đó là một trận từ thiện. Gã sẽ đội cái mũ bảo hộ to bằng cái ghế lười, đấu ba hiệp mỗi hiệp hai phút, và đối thủ là một kế toán tên Dave, người bắt đầu cùng khóa học vào đúng cái thứ Ba đó và, ngay chính lúc này, đang nói với bàn brunch của riêng anh ta rằng anh ta sắp có một trận đấu. Trong trận tranh đai còn có thêm vài luật sư, nha sĩ và tư vấn thuế nữa.
Gã bắt đầu nói "hồi tôi tập trung huấn luyện." Tập trung huấn luyện. Gã lái xe tới một gian phòng phía sau một cửa hàng bán sỉ gạch lát, bốn buổi tối mỗi tuần. Gã dặn người lạ phải giữ tay cao lên. Gã bắt đầu sờ mũi mình đầy hy vọng, chờ ai đó hỏi về nó. Chẳng ai hỏi về nó cả. Nó có làm sao đâu. Đó là bi kịch lặng lẽ của một boxer dân văn phòng: cái mũi lành lặn mà chẳng ai thèm hỏi tới.
Nhưng mà nể thật đấy
Ít nhất thì gã cũng đã làm cái việc đó. Gã thực sự bước lên võ đài và để một người khác cố ý đấm thẳng vào mặt mình, trước mặt đám đông, trong lúc đầu óc tỉnh táo. Phần lớn đàn ông sống cả đời mà chẳng một lần thử xem mình có làm nổi điều đó không, và ngày nào họ cũng nhẹ nhõm vì không phải biết câu trả lời. Gã thì đã biết. Thể lực không phải chuyện đùa và bản lĩnh là thật. Gã xứng đáng với đôi băng tay đó.
Gã chỉ chưa xứng đáng với cái quyền được chết trong nó thôi.