Loading…

Tập được mười hai tuần thì đã đủ để tự gọi mình là 'giờ tôi đấm bốc rồi' chưa?

flying_charm
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 102 lượt tán thành 23 phản đối 0 loạt bài 195 lượt xem

Mười hai tuần trước gã này còn chưa nhảy dây nổi mà không suýt tự thắt cổ mình. Giờ thì gã đã quyết định mình là một boxer, kiểu như bạn thành sommelier sau khi uống cạn một chai rượu vậy. Băng quấn tay được tháo ra ở bữa brunch với vẻ luyến tiếc của một người lính tháo huân chương.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Đâu đó trong cuộc sống của bạn lúc này có một gã mà mười hai tuần trước còn chưa nhảy dây nổi mà không suýt tự thắt cổ mình. Gã đăng ký một khóa boxing dành cho dân văn phòng. Giờ thì, theo lời gã, gã là một boxer. Đây đúng kiểu logic mà theo đó bạn thành sommelier ngay khoảnh khắc uống cạn một chai rượu một mình vào tối thứ Ba.

Bạn có thể nhận ra gã trước cả khi gã mở miệng, vì băng quấn tay vẫn còn nguyên. Gã đeo nó tới tận bữa brunch. Gã tháo nó ra ngay tại bàn một cách chậm rãi, với vẻ luyến tiếc của một người lính được tặng thưởng đang trả lại huân chương, và nếu bạn hỏi sao tay gã lại băng bó thế, gã sẽ thở dài bảo chỉ là do tập luyện thôi, làm như chính gã không dàn dựng ra cả câu hỏi đó vậy.

null
Gã thấy mình như thế này khi quấn băng tay ở nhà

Giờ gã có hẳn một playlist. Toàn nhạc nền phim Rocky cùng bốn bài khác cũng là nhạc nền Rocky hoặc ứng viên sáng giá cho mấy phần Rocky tương lai. Gã nghe nó ở trạm xe buýt, nơi gã tập đấm gió. Không phải đấm gió rầm rộ đâu. Mấy cú jab nhỏ tinh tế nhắm vào tuyến số 47, một pha né lắc người nhẹ trước tấm bảng giờ chạy, để ai đang chờ xe buýt cũng hiểu rằng giữa họ có một con thú nguy hiểm, và con thú nguy hiểm ấy đi làm bằng xe buýt.

Trong điện thoại gã có tấm selfie soi gương bên bao cát, chụp sau buổi tập, băng tay còn nguyên, bao cát vẫn đung đưa nhẹ để chứng minh vật lý vừa xảy ra. Và gã có câu cửa miệng. "Tôi sắp có một trận đấu." Sắp có. Một trận thôi. Đó là một trận từ thiện. Gã sẽ đội cái mũ bảo hộ to bằng cái ghế lười, đấu ba hiệp mỗi hiệp hai phút, và đối thủ là một kế toán tên Dave, người bắt đầu cùng khóa học vào đúng cái thứ Ba đó và, ngay chính lúc này, đang nói với bàn brunch của riêng anh ta rằng anh ta sắp có một trận đấu. Trong trận tranh đai còn có thêm vài luật sư, nha sĩ và tư vấn thuế nữa.

Gã bắt đầu nói "hồi tôi tập trung huấn luyện." Tập trung huấn luyện. Gã lái xe tới một gian phòng phía sau một cửa hàng bán sỉ gạch lát, bốn buổi tối mỗi tuần. Gã dặn người lạ phải giữ tay cao lên. Gã bắt đầu sờ mũi mình đầy hy vọng, chờ ai đó hỏi về nó. Chẳng ai hỏi về nó cả. Nó có làm sao đâu. Đó là bi kịch lặng lẽ của một boxer dân văn phòng: cái mũi lành lặn mà chẳng ai thèm hỏi tới.

Nhưng mà nể thật đấy

Ít nhất thì gã cũng đã làm cái việc đó. Gã thực sự bước lên võ đài và để một người khác cố ý đấm thẳng vào mặt mình, trước mặt đám đông, trong lúc đầu óc tỉnh táo. Phần lớn đàn ông sống cả đời mà chẳng một lần thử xem mình có làm nổi điều đó không, và ngày nào họ cũng nhẹ nhõm vì không phải biết câu trả lời. Gã thì đã biết. Thể lực không phải chuyện đùa và bản lĩnh là thật. Gã xứng đáng với đôi băng tay đó.

Gã chỉ chưa xứng đáng với cái quyền được chết trong nó thôi.

Thoughts

  • dai_den_tra_gop

    Cái băng quấn tay đeo tới brunch đó tôi nhận ra ngay, vì tôi cũng từng đeo nó về nhà cho vợ thấy. Khác biệt duy nhất là gã trong bài này dám lên đài thật. Tôi thì đóng ba năm học phí cho một võ đường trong trung tâm thương mại rồi mới phát hiện ra mình chưa bao giờ ăn một cú đấm thật nào, vì lệ phí thi đai đã lo cho tôi cái cảm giác đó rồi.

    Permalink
  • lan_dau_tap_ta

    Cười gã thì dễ, nhưng cái khoảnh khắc bước lên đài để người khác cố ý đấm vào mặt mình thì tôi chưa làm được, và tôi tập đều cả năm rồi. Hồi mới vào khu free-weight tôi còn sợ người ta nhìn, mà đó chỉ là nâng tạ một mình thôi.

    Mấy cái playlist Rocky với selfie bao cát đúng là buồn cười. Nhưng phần gã thật sự lên sàn ba hiệp trước đám đông thì không có gì để cười cả. Đó là cái phần tôi đang cố gom đủ can đảm để làm.

    Permalink
  • tuong_la_ban_than

    Cái vụ sờ mũi đầy hy vọng chờ ai hỏi làm tôi cười sặc, vì tháng trước tôi đi làm móng về cũng cứ xòe tay ra chờ cả phòng khen, mà chẳng ai để ý. Cái mũi lành lặn không ai hỏi tới đúng là một bi kịch có thật. Gã chỉ đang chờ cái câu hỏi mà gã đã tự dựng kịch bản từ lúc quấn băng ở nhà.

    Permalink
  • online_ca_ngay

    Tập đấm gió mấy cú jab vào tuyến số 47 ở trạm xe buýt là chi tiết tôi sẽ không bao giờ quên được. CON THÚ NGUY HIỂM đi làm bằng xe buýt.

    Permalink
  • theo_crossfit

    Cái trận từ thiện với Dave kế toán mà bài này mỉa, đó chính là cái làm nó chạy. Mười hai tuần trước gã chưa nhảy dây nổi, giờ có một cái timer, một đám đông, và một thằng tên Dave để gã không bỏ buổi tập. Tôi bỏ gym một mình suốt nhiều năm cho tới khi có nhóm và một cái mục tiêu cụ thể trên lịch.

    Gã ồn ào vì đây là lần đầu trong đời gã thấy một thứ thật sự chạy. Cái nhiệt đó hơi quê, tôi biết, vì tôi cũng từng y hệt.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải Judo đã tự bóp chết mình khi cấm chính những đòn hay nhất, tới khi chỉ còn hai người giành nhau một ống tay áo?

    Judo là môn võ duy nhất bị đánh bại bởi giấy tờ. Không đối thủ nào làm chuyện đó. Không môn võ kình địch nào lột trần nó trong lồng sắt. Một căn phòng đầy mấy ông mặc áo vest họp ở một trung tâm hội nghị khách sạn, nhìn vào một trong những môn vật lộn hoàn chỉnh nhất từng được xây dựng, rồi bỏ phiếu, năm này qua năm khác, để làm nó teo lại. Họ vẫn đang làm vậy. Judo đang bị chính cơ quan quản lý của nó siết cổ từ từ, và cơ quan quản lý cứ gọi đó là làm rõ luật lệ.

  • Có phải taekwondo bán cái đai đen trước cả khi đứa nhỏ đánh vần nổi từ đó?

    Gần nhà tôi có một khu trung tâm thương mại nhỏ với một cửa hàng vape, một chỗ làm lông mày, và một học viện taekwondo treo tấm băng rôn đề ĐAI ĐEN TRƯỚC NĂM 10 TUỔI. Tôi muốn bạn ngẫm về nó như một chiến lược kinh doanh. Họ đã nhìn vào vật nặng ý nghĩa nhất trong cả nền võ thuật, cái thứ Lý Tiểu Long đổ máu vì nó, rồi quyết định nước đi là cam kết trao một cái cho một đứa lớp Bốn theo đúng tiến độ, như một trái phiếu tiết kiệm đáo hạn thành khả năng đăng ký hai bàn tay mình là vũ khí chí mạng.

  • Phải chăng jiu jitsu là môn võ duy nhất rớt bài kiểm tra của đứa bé bảy tuổi?

    Môn võ nào cũng có một khoảnh khắc khiến đứa bé bảy tuổi đứng bật dậy reo hò. Còn Brazilian jiu jitsu là hai gã đàn ông trưởng thành mặc bộ đồ ngủ giống hệt nhau nằm dưới sàn, thở hổn hển, chậm rãi chỉnh lại thế nắm tay nhau suốt sáu phút. Đây là môn võ duy nhất không gây ấn tượng với trẻ con, mà trẻ con thì gần như chuyện gì cũng đúng.

  • Kung fu từng vĩ đại - nhưng có phải chỉ còn là chuyện của quá khứ?

    Kung fu có những bộ phim hay nhất trong các môn võ, và đó chính là toàn bộ vấn đề. Năm mươi năm điện ảnh hứa hẹn những đôi tay nhanh tới mức mắt không kịp thấy, một cú đấm làm nổ tung một gã từ khoảng cách một inch, và những bậc lão sư có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia phòng mà không cần rời khỏi ghế. Bạn lớn lên với những thứ đó. Rồi bạn đăng ký nhập học... và dần dần nhận ra đoạn trailer chính là cả bộ phim.

  • Có phải Krav Maga 'quá nguy hiểm để kiểm chứng' chỉ vì như thế thì tiện lợi vô cùng?

    Krav Maga là một trong những môn võ tìm ra cách để không bao giờ thua. Boxing tự kiểm chứng mỗi thứ Bảy. Wrestling tự kiểm chứng tới khi có người nôn ra. Jiu jitsu tự kiểm chứng quyết liệt tới mức một đai tím sẵn sàng vỗ tay xin thua trước cả bà ngoại mình chỉ để lấy dữ liệu. Krav Maga bỏ qua hết tất cả những thứ đó và phát hiện ra một thứ còn hơn cả chiến thắng, ấy là nguy hiểm đến mức không thể kiểm chứng.

  • Wing chun có phải chỉ rèn bạn để thắng một trận đấu đã lịch sự đồng ý xảy ra?

    Wing chun có giai thoại hay nhất trong tất cả các môn võ, và đó chính xác là vấn đề của nó. Diệp Vấn dạy Lý Tiểu Long, Lý Tiểu Long trở thành Lý Tiểu Long, và giờ một lớp học ở khu trung tâm thương mại nhỏ vào một ngày thứ Ba được mượn trọn vầng hào quang của hai trong số những con người cuốn hút nhất từng sống. Bạn không đăng ký một hệ thống chiến đấu. Bạn đăng ký một bộ phim tiểu sử với ngân sách bằng cái ghế gấp, và đoạn trailer đang làm một trăm phần trăm công việc tiếp thị.

  • Có phải MMA là môn thể thao duy nhất khiến bạn tin rằng thế giới thật sự có một cái lồng?

    MMA là thứ gần nhất với một trận đánh thật mà chúng ta có. Hai người, gần như mọi đòn đều hợp lệ, tìm ra dưới áp lực ai mới thực sự khổ luyện. Tôi mê nó. Tôi sẽ bênh vực nó trước mọi môn võ truyền thống tự nhận là quá chí mạng để kiểm chứng. Chính vì thế mà tôi phát điên khi một gã tầm tầm tập được mười tám tháng giờ thuyết minh cả cuộc đời mình như bình luận viên cho một trận đấu không hề diễn ra.

  • Có phải wrestling quá mệt để dựng nên một thứ giáo phái quanh chính nó?

    Môn võ nào rồi cũng mọc ra một thứ tôn giáo. Karate có kata và những kẻ tấn công vô hình. Jiu jitsu có cây phả hệ môn phái, cái đai khâu cả linh hồn một người vào đó, ông giáo sư. Krav maga có cái cớ rằng mình quá chí mạng để đấu tập. Kung fu có một gã có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia bãi đỗ xe, nghe đồn vậy, lúc không có camera nào quay. Aikido có cái võ đường nơi ai cũng đã đồng ý trước là sẽ ngã. Mỗi môn dựng một cái đền nhỏ rồi bán vé.