Có sự khác biệt giữa một ý kiến và một phán đoán, và gần như mọi thứ trong cách chúng ta đang sống ngày nay đều được dựng nên để khiến bạn quên đi điều đó.
Ý kiến là thứ bạn nặn ra trong bốn giây khi có ai đó hỏi. Phán đoán là thứ bạn có được sau khi đã dành thời gian thật sự với một thứ gì đó, quan sát nó vận hành dưới áp lực, sai về nó một hai lần, rồi điều chỉnh lại. Cái đầu gần như miễn phí. Cái sau ngốn của bạn sự chú tâm mà bạn không lấy lại được, và cả đời bạn chỉ đủ sức chi cho một dúm chủ đề. Phần lớn người ta mang trong mình cả ngàn ý kiến mà chỉ có bốn năm phán đoán thực sự, và họ không còn phân biệt nổi cái nào là cái nào nữa.
Bạn không cần lập trường về MỌI THỨ
Sở dĩ việc có lập trường về mọi thứ trở nên bình thường là vì cái kỳ vọng phải có lập trường tức thì được tạo ra một cách có chủ đích. Một cái feed không tưởng thưởng cho người đọc kỹ rồi im lặng. Nó tưởng thưởng cho phản ứng, cho câu trích kèm theo một lời phán xét, cho cái take được đăng trước khi sự thật kịp lắng xuống. Bộ máy bên dưới không được dựng nên để giúp bạn hiểu bất cứ điều gì. Nó được dựng để giữ cho bạn liên tục phản hồi, và một dòng phản hồi đều đặn từ hàng triệu người chính là sản phẩm đang được rao bán. Sự thấu hiểu thì chậm, lặng lẽ, và làm các con số xấu đi. Thế nên môi trường đó chống lại nó từng giờ, và làm vậy trong khi vẫn tự nhận mình là nơi bạn tìm đến để được cập nhật thông tin.
Và trong cái guồng đó, im lặng bị trừng phạt. Không nói gì về cuộc khủng hoảng của tuần này thì bị xem là thiếu hiểu biết, hoặc tệ hơn, là đồng lõa. Vậy nên người ta học cách nặn ra một cái take về một cuộc chiến mà họ chẳng định vị nổi trên bản đồ, một phán quyết của tòa mà họ chưa đọc, một tranh cãi khoa học mà họ không đủ nền tảng để theo, bởi vì có sẵn một cái take thì rẻ hơn về mặt xã hội so với việc thừa nhận mình chưa xứng đáng có nó. Cái take là một tấm thẻ thành viên. Nó nói rằng bạn có mặt. Nó chẳng nói gì về chuyện bạn có biết điều gì hay không.
Cái giá phải trả là đây, và nó không hề hiển nhiên. Mối nguy của một ý kiến không nằm chủ yếu ở chỗ bạn có thể sai, dù thường là bạn sai thật. Mối nguy là nó chiếm chỗ của một vài nơi hiếm hoi mà lẽ ra bạn đã có thể xây dựng được điều gì đó thực chất. Sự chú tâm là nguồn lực duy nhất bạn không thể sản xuất thêm. Mỗi chủ đề mà bạn nhận lấy một lập trường chắc nịch là một chủ đề mà bạn đã lặng lẽ quyết định không thật sự tìm hiểu, bởi cái lập trường đó đã cho cảm giác như là đã biết rồi. Một khi đã nói nó ra thành lời, bạn trở nên chủ quan với chủ đề đó và bạn tin vào nó. Cái ý kiến làm dịu đi cơn ngứa ngáy mà lẽ ra việc nghiên cứu nghiêm túc mới đáp ứng được. Bạn dàn mỏng mình ra trên khắp mọi thứ và rốt cuộc chẳng sâu được ở đâu cả, đúng là điều ngược lại với những gì một người trưởng thành biết suy nghĩ nên muốn.
Vậy nên kỷ luật ở đây không phải là "quan tâm ít đi." Mà là "biết ít thứ nhưng biết cho đúng." Hãy chọn một số ít chủ đề chạm tới cuộc đời bạn, công việc của bạn, những người bạn có trách nhiệm, hoặc những câu hỏi mà bạn cứ quay đi quay lại mãi, rồi đi sâu đến mức quan điểm của bạn ở đó thật sự đủ sức chống đỡ. Còn với phần còn lại, hãy học cách nói "tôi chưa biết đủ về chuyện đó" và xem đó như một lời mô tả chân thật về việc sự chú tâm của mình đã đổ về đâu, chứ không phải một cách khôn khéo để tỏ ra khiêm tốn. Nói một cách thành thật, đó là một trong những điều mạnh mẽ nhất mà một người trưởng thành có thể nói ra, vì nó gần như luôn đúng mà gần như chẳng ai chịu thừa nhận.
Một điểm cần lưu ý
Tôi muốn thận trọng, vì lập luận này có một cái bẫy mà tôi không muốn rơi vào. "Tôi không có ý kiến" không phải là sự khôn ngoan. Đôi khi đó chỉ là một người đang ở vị thế thoải mái chọn cách đứng ngoài một chuyện mà người khác không thể đứng ngoài, rồi gọi đó là sự chừng mực trong khi thực ra đó là sự né tránh. Có những chuyện bạn thực sự có bổn phận, với tư cách một công dân, một người hàng xóm, một người nắm chút quyền lực với người khác, và với những chuyện đó thì nước đi không phải là im lặng. Đó là làm cái việc chậm rãi để xứng đáng có được phán đoán, hoặc nói thẳng rằng mình chưa làm và đang bắt tay vào. Chú tâm có chọn lọc là một công cụ để dùng cho khéo cái lượng chú tâm hữu hạn của bạn. Nó không phải tấm giấy phép để ngoảnh mặt khỏi những gì mà việc nhìn thẳng vào sẽ khiến bạn phải trả giá. Đó là hai hành động khác nhau, và thường thì trong lòng bạn tự biết mình đang làm cái nào.
Điều tôi thật sự tin là cái bản năng luôn có sẵn ý kiến về mọi thứ không phải dấu hiệu của một trí óc đang gắn bó với cuộc đời. Nó là triệu chứng của một môi trường kiếm tiền từ phản ứng của bạn và đã huấn luyện bạn nhầm lẫn giữa việc có một lập trường với việc thật sự nắm giữ một lập trường. Lối ra không phải là chẳng quan tâm điều gì. Mà là quan tâm tới ít thứ hơn bằng trọn vẹn sự chú tâm của mình, và thấy thoải mái, thoải mái một cách thật lòng, khi làm người trong phòng nói rằng "tôi chưa suy nghĩ đủ kỹ về chuyện đó để có một quan điểm đáng để bạn bỏ thời gian nghe."