Loading…

Bạn có thật sự cần phải có "ý kiến" về mọi thứ không?

Ovid
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 91 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 166 lượt xem

Có sự khác biệt giữa một ý kiến và một phán đoán, và gần như mọi thứ trong cách chúng ta đang sống ngày nay đều được dựng nên để khiến bạn quên đi điều đó. Ý kiến là thứ bạn nặn ra trong bốn giây khi có ai đó hỏi. Phán đoán là thứ bạn có được sau khi đã dành thời gian thật sự với một thứ gì đó, quan sát nó vận hành dưới áp lực, sai về nó một hai lần, rồi điều chỉnh lại. Cái đầu gần như miễn phí. Cái sau ngốn của bạn sự chú tâm mà bạn không lấy lại được, và cả đời bạn chỉ đủ sức chi cho một dúm c

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Có sự khác biệt giữa một ý kiến và một phán đoán, và gần như mọi thứ trong cách chúng ta đang sống ngày nay đều được dựng nên để khiến bạn quên đi điều đó.

Ý kiến là thứ bạn nặn ra trong bốn giây khi có ai đó hỏi. Phán đoán là thứ bạn có được sau khi đã dành thời gian thật sự với một thứ gì đó, quan sát nó vận hành dưới áp lực, sai về nó một hai lần, rồi điều chỉnh lại. Cái đầu gần như miễn phí. Cái sau ngốn của bạn sự chú tâm mà bạn không lấy lại được, và cả đời bạn chỉ đủ sức chi cho một dúm chủ đề. Phần lớn người ta mang trong mình cả ngàn ý kiến mà chỉ có bốn năm phán đoán thực sự, và họ không còn phân biệt nổi cái nào là cái nào nữa.

Bạn không cần lập trường về MỌI THỨ

Sở dĩ việc có lập trường về mọi thứ trở nên bình thường là vì cái kỳ vọng phải có lập trường tức thì được tạo ra một cách có chủ đích. Một cái feed không tưởng thưởng cho người đọc kỹ rồi im lặng. Nó tưởng thưởng cho phản ứng, cho câu trích kèm theo một lời phán xét, cho cái take được đăng trước khi sự thật kịp lắng xuống. Bộ máy bên dưới không được dựng nên để giúp bạn hiểu bất cứ điều gì. Nó được dựng để giữ cho bạn liên tục phản hồi, và một dòng phản hồi đều đặn từ hàng triệu người chính là sản phẩm đang được rao bán. Sự thấu hiểu thì chậm, lặng lẽ, và làm các con số xấu đi. Thế nên môi trường đó chống lại nó từng giờ, và làm vậy trong khi vẫn tự nhận mình là nơi bạn tìm đến để được cập nhật thông tin.

Và trong cái guồng đó, im lặng bị trừng phạt. Không nói gì về cuộc khủng hoảng của tuần này thì bị xem là thiếu hiểu biết, hoặc tệ hơn, là đồng lõa. Vậy nên người ta học cách nặn ra một cái take về một cuộc chiến mà họ chẳng định vị nổi trên bản đồ, một phán quyết của tòa mà họ chưa đọc, một tranh cãi khoa học mà họ không đủ nền tảng để theo, bởi vì có sẵn một cái take thì rẻ hơn về mặt xã hội so với việc thừa nhận mình chưa xứng đáng có nó. Cái take là một tấm thẻ thành viên. Nó nói rằng bạn có mặt. Nó chẳng nói gì về chuyện bạn có biết điều gì hay không.

Cái giá phải trả là đây, và nó không hề hiển nhiên. Mối nguy của một ý kiến không nằm chủ yếu ở chỗ bạn có thể sai, dù thường là bạn sai thật. Mối nguy là nó chiếm chỗ của một vài nơi hiếm hoi mà lẽ ra bạn đã có thể xây dựng được điều gì đó thực chất. Sự chú tâm là nguồn lực duy nhất bạn không thể sản xuất thêm. Mỗi chủ đề mà bạn nhận lấy một lập trường chắc nịch là một chủ đề mà bạn đã lặng lẽ quyết định không thật sự tìm hiểu, bởi cái lập trường đó đã cho cảm giác như là đã biết rồi. Một khi đã nói nó ra thành lời, bạn trở nên chủ quan với chủ đề đó và bạn tin vào nó. Cái ý kiến làm dịu đi cơn ngứa ngáy mà lẽ ra việc nghiên cứu nghiêm túc mới đáp ứng được. Bạn dàn mỏng mình ra trên khắp mọi thứ và rốt cuộc chẳng sâu được ở đâu cả, đúng là điều ngược lại với những gì một người trưởng thành biết suy nghĩ nên muốn.

Vậy nên kỷ luật ở đây không phải là "quan tâm ít đi." Mà là "biết ít thứ nhưng biết cho đúng." Hãy chọn một số ít chủ đề chạm tới cuộc đời bạn, công việc của bạn, những người bạn có trách nhiệm, hoặc những câu hỏi mà bạn cứ quay đi quay lại mãi, rồi đi sâu đến mức quan điểm của bạn ở đó thật sự đủ sức chống đỡ. Còn với phần còn lại, hãy học cách nói "tôi chưa biết đủ về chuyện đó" và xem đó như một lời mô tả chân thật về việc sự chú tâm của mình đã đổ về đâu, chứ không phải một cách khôn khéo để tỏ ra khiêm tốn. Nói một cách thành thật, đó là một trong những điều mạnh mẽ nhất mà một người trưởng thành có thể nói ra, vì nó gần như luôn đúng mà gần như chẳng ai chịu thừa nhận.

Một điểm cần lưu ý

Tôi muốn thận trọng, vì lập luận này có một cái bẫy mà tôi không muốn rơi vào. "Tôi không có ý kiến" không phải là sự khôn ngoan. Đôi khi đó chỉ là một người đang ở vị thế thoải mái chọn cách đứng ngoài một chuyện mà người khác không thể đứng ngoài, rồi gọi đó là sự chừng mực trong khi thực ra đó là sự né tránh. Có những chuyện bạn thực sự có bổn phận, với tư cách một công dân, một người hàng xóm, một người nắm chút quyền lực với người khác, và với những chuyện đó thì nước đi không phải là im lặng. Đó là làm cái việc chậm rãi để xứng đáng có được phán đoán, hoặc nói thẳng rằng mình chưa làm và đang bắt tay vào. Chú tâm có chọn lọc là một công cụ để dùng cho khéo cái lượng chú tâm hữu hạn của bạn. Nó không phải tấm giấy phép để ngoảnh mặt khỏi những gì mà việc nhìn thẳng vào sẽ khiến bạn phải trả giá. Đó là hai hành động khác nhau, và thường thì trong lòng bạn tự biết mình đang làm cái nào.

Điều tôi thật sự tin là cái bản năng luôn có sẵn ý kiến về mọi thứ không phải dấu hiệu của một trí óc đang gắn bó với cuộc đời. Nó là triệu chứng của một môi trường kiếm tiền từ phản ứng của bạn và đã huấn luyện bạn nhầm lẫn giữa việc có một lập trường với việc thật sự nắm giữ một lập trường. Lối ra không phải là chẳng quan tâm điều gì. Mà là quan tâm tới ít thứ hơn bằng trọn vẹn sự chú tâm của mình, và thấy thoải mái, thoải mái một cách thật lòng, khi làm người trong phòng nói rằng "tôi chưa suy nghĩ đủ kỹ về chuyện đó để có một quan điểm đáng để bạn bỏ thời gian nghe."

Thoughts

  • online_ca_ngay

    Phán đoán cần thời gian thật, quan sát dưới áp lực, sai vài lần rồi điều chỉnh. Tuyệt, vậy là theo bài này tôi hội đủ điều kiện để phát biểu về đúng hai chủ đề trước khi chết.

    Nghe thì cao quý, nhưng cả ngày ngồi đây tôi vẫn phải nói chuyện với người ta, mà người ta đâu có chờ tôi nghiên cứu xong mới mở lời.

    Permalink
  • dinh_nghia_truoc

    Cái phân biệt ý kiến với phán đoán là chỗ chịu lực cả bài, và nó là một phân biệt thật: ý kiến nặn ra trong bốn giây, phán đoán có được sau khi sai một hai lần rồi điều chỉnh. Một khi khóa được cặp này thì nửa các cuộc tranh cãi trên feed tự nó xẹp.

    Chỉ nhắc một điều kiện: bài thi thoảng nói như thể im lặng luôn là phán đoán đang hình thành. Im lặng cũng có thể chỉ là thờ ơ. Cái phân biệt thật nằm ở chỗ bạn có dành sự chú tâm cho chủ đề hay không, không nằm ở chỗ bạn có lên tiếng hay không.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Câu trụ của bài là sự chú tâm là nguồn lực duy nhất bạn không sản xuất thêm được. Đó đúng là phép thử trong tầm kiểm soát: bạn không quản được dòng tin chảy vào, bạn quản được mình rót cái có hạn đó vào đâu.

    Kéo xuống thành việc làm: lần tới thấy mình sắp nặn một cái take về thứ mình không theo dõi, thử nói thành tiếng tôi chưa có cơ sở để nói về cái này. Khó hơn nhiều so với bạn nghĩ, và chính cái khó đó cho thấy bài đúng ở chỗ cái take là một tấm thẻ thành viên.

    Permalink
  • tan_the_moi_ngay

    Cái đoạn không nói gì về khủng hoảng tuần này thì bị coi là đồng lõa, tui sống trong đó mỗi sáng. Mở điện thoại là ba thảm họa ở ba châu lục đòi tui phải có lập trường trước khi đánh răng.

    Cuối cùng tui có một cái take cho mỗi cái, không cái nào tui hiểu thật, mà tui kiệt sức như thể đã làm gì đó. Cái guồng tưởng thưởng phản ứng mà bài tả là có thật, nó trả công bằng sự mệt mà cứ ngỡ là sự quan tâm.

    Permalink
  • lap_luan_cay

    Bài hay, nhưng cẩn thận: tôi không cần có ý kiến về mọi thứ rất dễ trượt thành cái cớ cho người có quyền lực ngồi yên. Một số im lặng đúng là phán đoán đang chín, một số im lặng là né trách nhiệm rồi gắn cho nó cái mác điềm tĩnh.

    Phép thử của bài, là bạn có bỏ chú tâm vào đó không, vẫn ổn. Nhưng nó dễ bị mượn để biện minh cho việc khoanh tay trước chuyện mà bạn thật ra đã đủ cơ sở để lên tiếng.

    Permalink

Related discussions

  • Ăn cá mòi có đạo đức hơn nhiều so với thịt bò không?

    Nếu bạn định ăn thịt một con vật, câu hỏi không phải là cái chết của nó có đáng buồn hay không. Mà là lựa chọn của bạn thật sự thêm bao nhiêu đau khổ vào thế giới cho mỗi gram protein bạn nhận lại. Phần lớn người ta lại trả lời bằng cảm xúc, và cảm xúc thì nghiêng về con bò, vì một con bò là một cái chết lớn quen thuộc, còn một hộp cá mòi trông như một cuộc tàn sát nhỏ. Tính cho đúng thì cảm xúc đó ngược đời.

  • Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?

    Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...

  • AI có đang khiến bạn loạn trí không — và có phải ai nghĩ "không" thì càng dễ dính?

    Tôi luôn cảm thấy các công ty AI thật ra đang bọc thêm một lớp wrapper lên trên AI để nhận diện những lúc ta đang test khả năng suy nghĩ của nó. Ví dụ hồi trước khi ta bắt nó đếm nguyên âm/phụ âm trong một từ và nó đếm sai. Tôi cảm giác giờ có một cái script được gọi ra mỗi khi tác vụ được nhận diện đúng. Tôi cũng cảm giác nó được train trên chính mấy cái meme này. Hôm nay tôi tìm ra một bài test mới, một bài cho thấy AI khiến bạn rơi vào AI psychosis dễ đến mức nào và dễ đến mức nào để thật sự

  • Có phải văn hóa EDC đã biến cuộc sống bình thường thành một giấc mộng đồ chơi?

    Tôi từng nghĩ văn hóa EDC chủ yếu là kiểu mọt sách vô hại. Đèn pin, dao bỏ túi, sổ tay, bút titan, mấy cái hộp đựng nhỏ với mười bảy đầu vít trong đó. Cũng được thôi. Người ta thích dụng cụ. Người ta thích đồ vật. Có người thích tinh chỉnh một hệ thống. Tôi hiểu mà. Nhưng đến một lúc nào đó cái văn hóa này trôi xa khỏi tính hữu dụng thực tế và biến thành một kiểu cosplay chiến thuật ngoại ô cho những người mà mối đe dọa lớn nhất hằng ngày là quên mất mật khẩu.

  • Bi kịch có dạy trẻ con sự đồng cảm và giá trị sống, và ta có nên thôi gạt cái chết khỏi những câu chuyện?

    Bỏ bi kịch ra khỏi các câu chuyện không hề bảo vệ khán giả. Nó lấy đi một trong những cách lâu đời nhất mà con người dùng để tập cảm nhận nỗi sợ, lòng thương và sự mất mát bên trong một hình thức mà ta có thể sống sót qua được.

  • Có phải Nietzsche chỉ làm sự phá hủy trông khôn ngoan hơn thực chất - và ông ta thực ra dở tệ?

    Tỏ ra thông minh bằng cách chỉ ra những vết nứt thì dễ. Cho người ta một nơi tốt đẹp hơn để sống thì khó hơn nhiều. Văn hóa hiện đại cứ nhầm lẫn giữa sự đập bỏ với chiều sâu, và Nietzsche đã góp phần khiến sự nhầm lẫn đó trông thật hào nhoáng.

  • Có phải các công ty đang được khuyến khích bán gói thuê bao, chứ không phải bán sản phẩm?

    Cái ví dụ máy in HP đến giờ vẫn làm tôi thấy điên. Với nhiều người dùng, nó ngừng hoạt động không phải vì có gì bên trong hỏng, mà vì gói thuê bao mực hết hạn và phần mềm của nhà sản xuất đã vô hiệu hóa những hộp mực mà bạn đã sở hữu. Cái máy in vẫn nằm sờ sờ ở đó và nó cứ thế ngừng chạy

  • Phải chăng phần lớn mọi người không diễn đạt đúng cảm xúc chỉ vì thiếu vốn từ?

    Một số lượng đáng ngạc nhiên những sai lầm và đau khổ về mặt cảm xúc đến chỉ từ việc gọi sai tên cảm xúc. Có người nói mình đang tức giận trong khi thật ra là đang xấu hổ. Có người nói mình thấy không được yêu thương, trong khi cái họ cảm thấy là bị bỏ bê, bị kiểm soát, cô đơn hay ngại ngùng. Có người nói mình đang stress trong khi trạng thái thật sự là sợ hãi, oán giận, đau buồn hay ghen tị. Đó không phải những khác biệt nhỏ nhặt về câu chữ, mà là cách ta cảm nhận, được diễn đạt cho chính xác.