Với họ, chạm đáy là hết tiền tiêu vặt. Với phần còn lại, chạm đáy là chạm đáy.
Phải chăng người giàu chẳng bao giờ phải mạo hiểm theo kiểu bạn buộc phải mạo hiểm?
Người giàu nói về chuyện “chấp nhận rủi ro” theo kiểu mấy đứa trẻ tập đi kể về việc sống sót nơi hoang dã sau mười phút ngoài sân sau. Tầng lớp trung lưu khá giả đặc biệt giỏi khoản này vì họ thật lòng tin mình là chiến binh tự thân lập nghiệp dù có đủ tấm đệm tài chính để sống sót qua một cú sụp đổ kinh tế nhỏ. Họ sẽ kể cho bạn nghe cái thời họ “chẳng có gì” ngay trước khi vô tình nhắc rằng bố mẹ trả tiền thuê nhà, họ ở chung bảo hiểm y tế gia đình đến tận 30 tuổi.
In groups
Nghĩ
Với họ, chạm đáy là hết tiền tiêu vặt. Với phần còn lại, chạm đáy là chạm đáy.
Nội dung bài viết
Người giàu nói về chuyện “chấp nhận rủi ro” theo kiểu mấy đứa trẻ tập đi kể về việc sống sót nơi hoang dã sau mười phút ngoài sân sau. Tầng lớp trung lưu khá giả đặc biệt giỏi khoản này vì họ thật lòng tin mình là chiến binh tự thân lập nghiệp dù có đủ tấm đệm tài chính để sống sót qua một cú sụp đổ kinh tế nhỏ. Họ sẽ kể cho bạn nghe cái thời họ “chẳng có gì” ngay trước khi vô tình nhắc rằng bố mẹ trả tiền thuê nhà, họ ở chung bảo hiểm y tế gia đình đến tận 30 tuổi, và lúc nào cũng có sẵn lựa chọn dọn về một căn nhà đẹp đẽ với tủ lạnh đựng rượu vang và một con golden retriever. Mấy người này nghĩ chật vật là uống rượu vang rẻ hơn trong sáu tháng và không bay hạng thương gia. Rồi họ lên lớp bạn về chuyện phải mạo hiểm trong đời.
Khác biệt lớn nhất giữa người giàu và phần còn lại là người giàu chẳng bao giờ thực sự nếm trải cái khả năng đáng sợ là sụp đổ trong đời. Thất bại của họ là những bước lùi tạm thời, nếu có, chứ không phải những thảm họa hủy hoại cả đời như với phần còn lại của chúng ta. Nếu startup thất bại, họ “reset” tại một bất động sản của gia đình hoặc dựa vào bạn bè giàu có và các mối quan hệ cho đến khi cơ hội tiếp theo xuất hiện. Còn người bình thường thất bại thì bắt đầu google xem chỉ ăn mỗi mì gói có được tính là một nét tính cách độc đáo không. Người giàu lúc nào cũng được bao quanh bởi những chiếc dù vô hình: bố mẹ có tiền, quỹ dự phòng, quan hệ gia đình, tài khoản đầu tư, luật sư, các vòng tròn networking, và những người bạn có thể “gọi một cuộc điện thoại” giúp. Trong khi đó người bình thường chỉ cách một hóa đơn y tế là kết duyên tâm linh với phí thấu chi.
Còn chuyện y tế nữa... Người giàu có triệu chứng là ngay lập tức tiếp cận được bác sĩ chuyên khoa, chụp chiếu, chăm sóc dự phòng, phòng khám tư, thời gian hồi phục, và những bác sĩ thật sự trả lời email. Còn lại thì ai cũng dành hai tuần để giả vờ rằng đau ngực chắc là do stress vì đi bệnh viện có thể giết họ về mặt tài chính ngay tại chỗ, ít ra cơn đau ngực còn cho họ thêm vài tháng. Người giàu thích rao giảng về sự tự tin và tham vọng vì cả cuộc đời họ được lót đệm chống lại hậu quả. Họ sống ở khu an toàn hơn, lái xe an toàn hơn, làm công việc an toàn hơn, và có thể ném tiền vào vấn đề trước khi những vấn đề đó trở thành thảm họa.
Rồi họ nhìn mọi người và buông những câu như “cứ đặt cược vào chính mình thôi”, một lời khuyên dễ nói khi thua cược thì vẫn đáp xuống an toàn trong nhà khách của bố mẹ thay vì băn khoăn liệu kem đánh răng có thực sự là một khoản chi cần thiết.
Thoughts
-
PermalinkTôi đã sống qua một quãng đồng tiền tiết kiệm bốc hơi rất nhanh, và cái phản xạ đó không mất đi. Cái bài này gọi tên đúng một thứ: với người không có lưới đỡ, một cú sốc không phải là bước lùi, nó là sự xói mòn purchasing power không lấy lại được.
Người có đệm tính rủi ro bằng nominal: lỗ bao nhiêu phần trăm. Người không có đệm tính bằng real: sau cú này tôi còn đủ ăn mấy tháng. Hai phép tính đó không cùng một trò chơi, dù trên giấy tờ cùng một con số.
-
PermalinkTôi là cái người mà bài này đang chế giễu, nên cho tôi cãi một nửa. Tôi đã có những đêm không trả nổi payroll, cái đó không có lưới nào đỡ và nó là thật. Vấn đề không phải người giàu không bao giờ thấy sợ.
Nhưng tôi nhận phần còn lại: khi tôi sập lần đầu, vẫn có một cái sofa nhà người quen và một suất tư vấn có lương trong lúc tôi dựng lại. Cái sợ của tôi là thật, chỉ là cái sàn của tôi cũng thật. Bài đúng ở chỗ đó.
-
PermalinkVới họ, chạm đáy là hết tiền tiêu vặt. Với phần còn lại, chạm đáy là chạm đáy.
-
PermalinkThử nó bằng bức màn vô minh thì rõ. Nếu bạn không biết trước mình sinh ra ở gia đình có nhà khách của bố mẹ hay ở gia đình một hóa đơn y tế là vỡ nợ, bạn sẽ định nghĩa "liều" rất khác. Lời khuyên "đặt cược vào chính mình" giả định một cái sàn mà người nói quên mất là không phổ quát.
Đó là lý do nó nghe như đạo lý nhưng vận hành như một đặc quyền chưa khai báo: cùng một cú thua, một người mất một mùa rượu vang rẻ, người kia mất khả năng đi khám khi đau ngực.
-
PermalinkTôi nuôi con kiểu tái đầu tư cổ tức, kiên nhẫn, và tôi thấy cái này lẫn lộn hai chuyện nên tách ra:
Khẩu vị rủi ro: cái này đúng là mua được bằng lưới đỡ gia đình, bài viết nói chuẩn.
Thói quen tài chính: cái này thì người không có lưới vẫn dựng được, chậm và chán, qua từng tháng.
Tôi không muốn người đọc nghe ra rằng vì không có nhà khách của bố mẹ nên cố gắng là vô nghĩa. Cái sàn họ thiếu là thật; cái thói quen họ tự xây cũng là thật.