MMA là thứ gần nhất với một trận đánh thật mà chúng ta có. Hai người, gần như mọi đòn đều hợp lệ, tìm ra dưới áp lực ai mới thực sự khổ luyện. Tôi mê nó. Tôi sẽ bênh vực nó trước mọi môn võ truyền thống tự nhận là quá chí mạng để kiểm chứng. Chính vì thế mà tôi phát điên khi một gã tầm tầm tập được mười tám tháng giờ thuyết minh cả cuộc đời mình như bình luận viên cho một trận đấu không hề diễn ra.
Kể cho gã nghe một vụ cãi vã ở quán bar rồi xem màn phân tích bắt đầu. "Đầu tiên, tôi sẽ chặn chân trước của nó bằng một cú low kick, dựng thế đổi tầm, lao vào double leg, quật nó xuống, và từ đó thì chỉ việc ground and pound." Anh ơi. Đó là một cuộc cãi vã xem tới lượt ai trả tiền. Chẳng ai bị quật ngã hết. Chỉ có một cái TV và một gã tên Dave.
Gã cũng làm vậy với cảnh nhiều người. Ba kẻ tấn công à? Xử lý xong. Gã single leg thằng đầu tiên, chống người lên, xoay vòng ra, chọn đòn để đánh. Gã đã chạy thử trận này trong đầu trên một tấm thảm xanh sạch sẽ với trọng tài sẵn sàng dựng họ dậy. Gã chưa chạy thử nó trên vỉa hè, nơi bạn của thằng đầu tiên giáng cả lon bia đầy vào sau gáy gã trong lúc gã đang bận hoàn tất cú quật ngã. Trong lồng làm gì có bạn bè. Cái lồng chính là toàn bộ lý do người ta dựng ra cái lồng.
Và cái lồng chính là thứ gã quên mất là có tồn tại. Không có hàng rào để ép một gã vào đó. Không có găng tay, nên cú đấm thật đầu tiên làm vỡ tay chính gã và giờ gã lao vào một trận đấu dao chỉ với một cây gậy còn dùng được. Không có hiệp, nên chẳng ai rung chuông khi gã hụt hơi ở giây thứ chín mươi. Không có hạng cân, nên câu "thể hình không quan trọng" vẫn đúng cho tới khi thể hình là ba gã đàn ông và một bậc lề đường. Không có luật cấm móc mắt, không có luật cấm móc miệng, không có luật nào về mặt sàn, và mặt sàn là bê tông, không phải thảm. Gã đã khổ luyện cả đời để thắng một trận đấu đi kèm trọng tài và bác sĩ, rồi bước ra một thế giới chẳng có cả hai.
Khoái nhất là cái gã sẽ kéo guard nằm xuống nền nhựa đường. Chủ động nằm xuống, ngoài trời, giữa đường phố, để chơi một thế được thiết kế cho sàn có đệm lót và một gã đã đồng ý vật lộn. Đó không phải chiến thuật. Đó chỉ là tự dọn đường cho người ta giẫm vào đầu mình.
Nói cho rõ, người tập luyện thắng người không tập gần như lần nào cũng vậy, và một fighter thực thụ đúng là sẽ gập phần lớn người ta lại như cái ghế. Thường là 2-3 người một lúc. Nhưng nhiều hơn thì không. Và không nổi nếu họ có dao, gậy bóng chày... Kỹ năng là thứ thật nhất trong cả bài viết này. Vấn đề chưa bao giờ nằm ở chuyện khổ luyện. Nó nằm ở chỗ tự cho rằng thế giới là cái lồng bát giác, với luật lệ gã thuộc lòng còn gã kia thì chưa bao giờ đồng ý.