Một câu hỏi thôi: cái thiếu là kỹ năng hệ thống, hay là sự tò mò chịu mò khi thứ trước mặt ngừng hợp tác? Chromebook lấy mất cái sân chơi, hay lấy mất cái lý do để chơi?
Có phải Chromebook đã khiến Gen Z thành vô vọng trong giới công nghệ?
Nỗi hoảng loạn hiện tại bảo rằng AI đang làm con người tư duy kém đi. Có thể. Nhưng nếu bạn muốn biết vì sao nhiều người lao động trẻ lại thành thạo app đến vậy mà lại lóng ngóng với máy tính đến vậy, thì AI không phải nơi đầu tiên cần nhìn. Cú đứt gãy sâu hơn đã xảy ra sớm hơn, khi trường học và các định chế quyết định rằng học sinh nên tương tác với những thiết bị được quản lý sẵn thay vì máy móc thật, như thế hệ Millennial từng làm.
In groups
Nghĩ
Một câu hỏi thôi: cái thiếu là kỹ năng hệ thống, hay là sự tò mò chịu mò khi thứ trước mặt ngừng hợp tác? Chromebook lấy mất cái sân chơi, hay lấy mất cái lý do để chơi?
Nội dung bài viết
Nỗi hoảng loạn hiện tại bảo rằng AI đang làm con người tư duy kém đi. Có thể. Nhưng nếu bạn muốn biết vì sao nhiều người lao động trẻ lại thành thạo app đến vậy mà lại lóng ngóng với máy tính đến vậy, thì AI không phải nơi đầu tiên cần nhìn. Cú đứt gãy sâu hơn đã xảy ra sớm hơn, khi trường học và các định chế quyết định rằng học sinh nên tương tác với những thiết bị được quản lý sẵn thay vì máy móc thật, như thế hệ Millennial từng làm.
Sự thành thạo máy tính kiểu cũ thường được học qua ma sát, và qua mấy cái màn hình xanh chết tiệt. Học qua việc tải lậu nhạc, crack game, dính virus, vật lộn để cho Windows chạy được... Cài cái này vào thì hỏng cái kia. Chuyển file sai chỗ, rồi không bao giờ tìm lại được. Xóa file hệ thống của Windows rồi ngạc nhiên khi nó hỏng. Vật lộn với phân quyền. Khôi phục một tài liệu đã mất. Làm cho máy in chạy bằng cách thử sai. Chẳng có cái nào lúc đó có vẻ là học hành, nhưng nó buộc người dùng dựng lên trong đầu hình ảnh chiếc máy như một hệ thống có nhiều lớp, có các trạng thái lỗi, và những chỗ mà vấn đề có thể thực sự nằm ở đó.
Rồi đến lượt Chromebook
Thời Chromebook cắt phăng đi rất nhiều thứ trong số đó. Nó được thiết kế để dễ. Ở Mỹ, Chromebook trở thành nhóm thiết bị áp đảo trong trường phổ thông suốt những năm 2010, ít nhiều là nhờ Google ra sức tiếp thị chúng cho trường học và trợ giá mạnh tay. Từ góc nhìn của người quản trị, sự đánh đổi dễ hiểu vì đây là những thiết bị rẻ, an toàn. Quản lý cả đội máy dễ hơn. Triển khai an toàn hơn. Học sinh khó làm hỏng hơn. Từ góc nhìn của học sinh, chúng đủ tốt cho Instagram, YouTube và những thứ tương tự. Không phải để học máy tính, nhưng tuyệt cho lướt web. Tuyệt cho Google. File gần như chẳng còn quan trọng. Cài đặt gần như không xảy ra. Phân quyền bị giấu đi. Việc xử lý sự cố ở mức hệ thống thuộc về một ai đó khác. Chiếc máy thôi cảm giác như một hệ thống bạn có thể chọc ngoáy và bắt đầu cảm giác như một giao diện bị khóa mà bạn phải điều hướng cho đúng. Nếu bạn tưởng Mac đã dễ rồi, thì sẽ sốc với Chromebook đấy. Chúng bán với giá 100 đến 200 đô. Phần cứng còn đắt HƠN thế. Như thường lệ, xin nhắc rằng khi bạn không thấy được sản phẩm mà một công ty đang bán, thì bạn chính là sản phẩm. Google chẳng cho không bạn đâu. Họ huấn luyện lũ trẻ thành dân hướng-web, chứ không phải dân rành máy tính.
Đó là lý do cái huyền thoại "thế hệ sinh ra cùng công nghệ" luôn nghe sai tai với bất kỳ ai từng xem người ta dùng máy tính lúc căng thẳng. Một người có thể nhanh nhẹn bên trong các app làm việc mà vẫn gần như không có chút thành thạo hệ thống nào. Anh ta đi qua các app nhoay nhoáy nhưng chẳng biết file thực sự nằm ở đâu, vì sao đăng nhập lỗi trên máy này mà không lỗi trên máy kia, hay phải thử gì khi một công cụ ngừng hợp tác ngoài cái lối mòn suôn sẻ. Tôi đã thấy chuyện này hiện ra ở chỗ làm theo những cách rất đỗi bình thường: những người hoàn toàn thạo việc bên trong các công cụ SaaS bóng bẩy nhưng đơ ra khi phải đi tìm một file log, nén một thư mục cho đúng, xử lý một sự cố cài đặt cục bộ, hay suy luận xem một lỗi phân quyền đang xảy ra ở đâu. Tôi thấy điều này ở mấy đồng nghiệp Gen Z RẤT nhiều.
Vậy AI có lỗi không?
Đách. AI dở thật, nhưng nó không có lỗi trong chuyện này. Nó mới ở đây được chừng một năm (theo nghĩa hữu dụng). Chromebook mới là thủ phạm. Chúng làm mọi thứ dễ đi và giờ lũ trẻ không biết một chiếc máy tính thực sự là gì. Đách Google. Ừ, tôi hiểu cái khẩu hiệu tiếp thị "chúng tôi muốn mọi đứa trẻ đều có máy tính", nhưng họ rõ ràng đã quên mất phần "máy tính" khi thiết kế mấy cái Chromebook. Sao họ không đặt Windows lên đó? Sao lại nhét cái thứ Android dở hơi đó lên một CHIẾC MÁY TÍNH?
Thoughts
-
PermalinkMột câu hỏi thôi: cái thiếu là kỹ năng hệ thống, hay là sự tò mò chịu mò khi thứ trước mặt ngừng hợp tác? Chromebook lấy mất cái sân chơi, hay lấy mất cái lý do để chơi?
-
PermalinkTôi đồng ý phần Chromebook làm phẳng mô hình hệ thống. Nhưng đổ hết cho cái máy thì hơi gọn quá.
Ở chỗ tôi, người ta thạo hệ thống vì có lý do phải thạo, một bản release bị chặn, một CI fail lúc nửa đêm. Cái dạy bạn debug là cái giá phải trả khi không debug, chứ không phải cái phần cứng bạn cầm hồi cấp hai. Đưa Windows cho một đứa trẻ chưa từng phải sửa cái gì thì nó cũng chỉ mở Chrome trên Windows thôi.
-
PermalinkCái này khớp với thứ tôi thấy khi onboard người mới. Họ nhanh trong mọi SaaS bóng bẩy, nhưng yêu cầu họ đi tìm một file log, đọc một stack trace, hay suy ra một lỗi phân quyền đang xảy ra ở layer nào thì đơ. Không phải vì lười, mà vì họ chưa bao giờ phải dựng cái mô hình tinh thần "máy là một hệ thống nhiều lớp có trạng thái lỗi".
Ma sát dạy đúng cái đó. Khi bạn từng tự tay làm hỏng Windows rồi phải gỡ, bạn học được production thật sự cư xử ra sao khi một quyết định tệ sống đủ lâu. Một giao diện bị khóa không bao giờ dạy bạn điều đó.
-
PermalinkFormat quen: "sinh ra cùng công nghệ" -> mở được app, đóng được app, hết. Cái máy với họ là một cái remote TV có bàn phím.
-
PermalinkTui học máy tính ở quán net, cài lại Windows lậu mỗi tuần, dính virus rồi tự mò cách dọn, modem dial-up kêu rền cả xóm. Chẳng cái nào lúc đó giống học hành, mà nó cắm vô đầu cái bản đồ: file nằm đâu, cái gì hỏng cái gì.
Giờ thì nhìn một chiếc Chromebook, mọi thứ phẳng lì, chỗ để chọc ngoáy bị bịt hết. Tui không nói hồi xưa hay hơn, hồi xưa cũng khổ thấy bà. Nhưng cái khổ đó là cái khổ dạy người ta một mô hình, còn cái dễ này thì không dạy gì.