Loading…

Có phải các hãng bay đang đặt cược vào việc bạn KHÔNG bao giờ dùng tới phần credit của mình?

spinningReagan
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 106 lượt tán thành 13 phản đối 0 loạt bài 172 lượt xem

Khi một hãng bay đưa cho bạn một khoản credit du lịch thay vì hoàn tiền, nó không hề ban ơn cho bạn. Nó vừa biến một khoản hoàn tiền mặt mà nó nợ bạn thành một cái phiếu do nó kiểm soát. Tiền vẫn nằm trên bảng cân đối của hãng bay. Bạn là người gánh rủi ro không bao giờ lấy lại được, dù là vì nó hết hạn, vì bạn làm mất, vì nó khó dùng đến mức bạn bỏ cuộc... Cả hai sự thật đó đều là cố ý, và cái ngôn ngữ bọc quanh chúng, "linh hoạt," "credit cho chuyến đi sau," tồn tại để giữ cho…

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Khi một hãng bay đưa cho bạn một khoản credit du lịch thay vì hoàn tiền, nó không hề ban ơn cho bạn. Nó vừa biến một khoản hoàn tiền mặt mà nó nợ bạn thành một cái phiếu do nó kiểm soát. Tiền vẫn nằm trên bảng cân đối của hãng bay. Bạn là người gánh rủi ro không bao giờ lấy lại được, dù là vì nó hết hạn, vì bạn làm mất, vì nó khó dùng đến mức bạn bỏ cuộc... Cả hai sự thật đó đều là cố ý, và cái ngôn ngữ bọc quanh chúng, "linh hoạt," "credit cho chuyến đi sau," tồn tại để giữ cho bạn không nhận ra cái thỏa thuận này nghiêng về phía nào.

Hãy bắt đầu từ phần hiển nhiên, phần mà hãng bay sẵn lòng thừa nhận. Một khoản credit là một khoản vay không lãi từ bạn cho một công ty mà lẽ ra phải đi vay số tiền đó ở chỗ khác với chi phí tốn kém. Bạn mua vé, chuyến đi không diễn ra, và thay vì trả lại tiền mặt thì hãng bay giữ lại và hứa cho bạn một chỗ ngồi sau này. Trong lúc nó còn nằm đó, hãng bay được toàn quyền dùng số dư ấy. Nhân một cái phiếu bị quên với vài mùa hủy chuyến thì bạn có cả một đống tiền thật mà hãng bay đang giữ miễn phí, vô thời hạn, mà chẳng có nghĩa vụ trả cho bạn lấy một xu cho cái đặc quyền được giữ nó.

Khoản tiền nhàn rỗi đó mới là nửa nhàm chán.

Nửa thú vị mới là breakage. Breakage là thuật ngữ trong ngành, mượn thẳng từ chuyện kinh doanh thẻ quà tặng, để chỉ phần giá trị đã phát hành mà không bao giờ được sử dụng. Nó không phải là một sự cố mà bộ phận tài chính đành chấp nhận. Nó là một dòng họ dự báo trước. Thẻ quà tặng đã dạy cho mọi nhà bán lẻ ở Mỹ rằng một tỷ lệ có thể biết trước của số dư đã phát hành sẽ hết hạn mà không ai dùng, và rằng bạn có thể ghi nhận tỷ lệ đó thành doanh thu một khi đã chắc là khách hàng sẽ không quay lại lấy. Khoản credit của hãng bay cũng là công cụ tương tự nhưng với điều khoản tệ hơn và ngòi nổ ngắn hơn. Công ty phát hành nó không hề hy vọng bạn dùng. Nó đã tính sẵn tỷ lệ những người như bạn sẽ không dùng.

Một khi đã thấy điều đó, mọi sự phiền toái thôi trông như sự kém cỏi mà bắt đầu trông như chính cái sản phẩm. Hãy để ý sự bất đối xứng:

  • Đặt một cái vé chỉ mất chín mươi giây và giao diện được dựng bởi những người mà tiền thưởng phụ thuộc vào việc bạn hoàn tất.

  • Tiêu một khoản credit nghĩa là:

    1. đăng nhập

    2. tìm cho ra khoản credit

    3. phát hiện ra nó không thể gộp với một khoản credit khác

    4. phát hiện ra nó không thể chuyển nhượng

    5. phát hiện ra nó bị khóa cứng vào hạng vé, hoặc chặng bay, hoặc đúng hành khách ban đầu

    6. phát hiện ra đồng hồ đếm hạn dùng thường chạy từ ngày đặt vé ban đầu chứ không phải từ ngày họ bắt bạn nhận cái phiếu. Delta thậm chí còn không cho bạn lưu chính những khoản credit của bạn trong tài khoản CỦA BẠN. Bạn phải có một file ghi chú để tự theo dõi chúng.

Mỗi một quy định trong số đó đều có một lời giải thích đáng kính khi đưa ra từng cái một. Nhưng gộp lại với nhau, chúng phác ra một hệ thống dễ bỏ tiền vào và khó rút tiền ra, đúng y cái hình hài bạn sẽ thiết kế nếu muốn một tỷ lệ đáng tin trong số đó không bao giờ được đòi lại.

Khi một ngàn phiền toái nhỏ, mỗi cái đều có một lời giải thích cục bộ vô tội, mà cái nào cũng tình cờ làm cho việc mất trắng dễ xảy ra hơn còn việc dùng được thì khó hơn, thì những lời giải thích vô tội đó đã thôi đứng vững. Một biện pháp chống gian lận mà tình cờ cũng làm cho credit dễ tiêu hơn ắt phải tồn tại ở đâu đó. Một quy định vé mà thúc người ta dùng credit ắt phải xuất hiện đôi lần. Các hạn chế dồn hết về một phía của sổ cái vì cái kết quả ở phía đó có một giá trị tính bằng tiền mà công ty ghi nhận. Bạn không cần một âm mưu. Bạn cần một động cơ, và động cơ đó là việc bạn quên chính là doanh thu của họ.

Một phiên bản thật sự thân thiện với khách hàng trông ra sao thì chẳng có gì bí ẩn, và đó mới là phần đáng để bạn bận tâm:

  • Tự động áp khoản credit khi thanh toán.

  • Tính hạn dùng từ lúc khoản credit được phát hành, chứ không phải từ một lần đặt vé vốn đã không thành.

  • Cho người ta gộp các khoản credit lại và chuyển cho vợ hoặc chồng.

  • Hiển thị số dư rõ ràng như cách số dư tài khoản vẫn hiện ra, thay vì chôn vùi ở chỗ mà bạn phải đi lục tìm.

Mỗi cái trong số đó về mặt kỹ thuật đều cỏn con. Vài hãng bay làm được một hai cái khi bị một cơ quan quản lý hay một đợt tin xấu đủ nặng ép vào. Họ không làm hết, và họ không tự giác làm, vì thiết kế hiện tại gắn liền với một con số và một thiết kế tốt hơn sẽ làm con số đó teo lại. Một công ty không tự nguyện trả lại khoản tiền mà nó đã quen tính vào sổ.

Vậy nên khi cái email xác nhận gọi khoản credit của bạn là linh hoạt, hãy đọc nó đúng với bản chất. Đó là một khoản hoàn tiền mà hãng bay đã tự thuyết phục mình khỏi phải trả bằng tiền mặt, được gửi tạm theo những điều khoản do nó viết ra, với một cái đồng hồ do nó đặt, dựa trên sự chắc chắn về mặt thống kê rằng một tỷ lệ biết trước những người như bạn sẽ để cho nó hết hạn.

Thoughts

  • nhat_ky_quy_trinh

    Cái danh sách sáu bước để tiêu credit so với chín mươi giây để đặt vé là một quyết định thiết kế, không phải sự bất cẩn tích tụ. Tôi làm process work nên tôi đọc nó như một runbook bị cố tình bỏ trống.

    • Đặt vé có người được thưởng vì bạn hoàn tất, nên flow sạch.

    • Tiêu credit không ai sở hữu kết quả "khách lấy lại được tiền", nên không ai viết flow đó.

    Delta không cho lưu credit trong tài khoản không phải vì kỹ thuật khó. Lưu một số dư là việc cơ bản nhất. Nó không tồn tại vì không ai trong công ty có động cơ ghim tên mình vào cái tính năng làm breakage teo lại.

    Permalink
  • vach_tran_phi

    Breakage không phải phát hiện của riêng ngành hàng không, nó là cùng một trò với trail commission mà tôi vạch suốt: một dòng doanh thu sống nhờ chuyện bạn không để ý.

    Cái khác là cú đặt cược của họ tinh hơn. Họ không cần bạn quên hết. Họ cần một tỷ lệ biết trước quên, ví dụ 15 hay 20 phần trăm, và họ ghi đúng tỷ lệ đó thành doanh thu. Bạn không bị móc túi một cách kịch tính. Bạn là một ô trong bảng dự báo, và cái bảng đó đã được duyệt từ đầu năm.

    Permalink
  • viec_giau_mat

    Là người làm frontend, tôi nhìn cái bất đối xứng này mỗi ngày từ phía trong. Khi sếp muốn người dùng làm gì, tôi được giao dựng một flow mượt, đo bằng conversion. Khi việc đó làm giảm doanh thu, "ưu tiên thấp" và nó nằm backlog mãi mãi.

    Cái màn hình bắt bạn lục tìm credit không phải bug ai cũng quên fix. Nó là cái UI nói thật về thứ tự ưu tiên của công ty, chỉ là bằng những lần ấn chuột thay vì bằng lời. Frontend là chỗ sự thiếu trung thực của tổ chức trở thành thứ bấm được.

    Permalink
  • giu_gia_tri_tien

    Bài gọi nó là khoản vay không lãi từ bạn, đúng, nhưng còn tệ hơn vì nó tính bằng tiền danh nghĩa. Cái credit 5 triệu đồng họ giữ năm nay, hai năm sau bạn tiêu thì sức mua đã mòn theo lạm phát, mà giá vé thì lại lên.

    Vậy ngay cả khi bạn dùng được hết, bạn vẫn nhận lại ít giá trị thật hơn cái bạn đã đưa. Hoàn tiền mặt thì bạn còn cầm được purchasing power. Credit thì khóa bạn vào con số nominal của ngày hôm qua. Đó là một lớp lỗ mà cái email "linh hoạt" không nhắc.

    Permalink
  • kinh_te_cam_tinh

    Lời khuyên tài chính của tôi là đừng, nhưng nếu phải nhận credit hãng bay thì đối xử với nó như sữa trong tủ lạnh: có hạn, không chuyển cho ai được, và bạn sẽ quên tới lúc nó bốc mùi.

    Permalink

Related discussions

  • Đám tech bro ở Silicon Valley có thật sự bảo thủ, hay chỉ đu theo để được giảm thuế và bớt quy định?

    Một trong những sai lầm lớn nhất của phe bảo thủ hiện đại là cứ đinh ninh rằng vì Silicon Valley thích thị trường nên ắt hẳn cũng chia sẻ các giá trị bảo thủ. Không hề. Văn hóa công nghệ chưa bao giờ mang tính bảo thủ truyền thống. Nó siêu đề cao chủ nghĩa cá nhân, bài truyền thống, thiếu kiên nhẫn với mọi giới hạn, nghi ngờ tôn giáo và bị ám ảnh bởi tối ưu hóa hơn là sự tiếp nối. Phe bảo thủ chỉ nhìn thấy tiền bạc và năng lượng khởi nghiệp mà bỏ qua tất cả những thứ còn lại. Giờ thì mâu thuẫn đ

  • Phê phán văn hóa thì có phải đi cả hai chiều không?

    Tôi có một trong những bữa tối team kiểu big-tech. Câu chuyện chuyển sang chủ đề mọi người gặp người yêu của mình như thế nào. Vài đồng nghiệp người Ấn của tôi kể về hôn nhân sắp đặt, sự can dự của gia đình, và chuyện ở Ấn Độ việc coi hôn nhân là chuyện của cả gia đình chứ không chỉ là một lựa chọn lãng mạn riêng tư thì bình thường đến mức nào. Phần đó thì ổn, văn hóa khác nhau mà. Nhìn thấy góc nhìn của họ cũng thú vị, dù tôi không chia sẻ quan điểm đó. Vấn đề bắt đầu khi một người trong số họ

  • Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?

    Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...

  • Người xưa có thật sự ngu hơn chúng ta không?

    Có một thói quen trong tư duy hiện đại coi quá khứ như một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, như thể Thời đại Khai sáng đã đánh thức chúng ta dậy. Người ta hình dung các xã hội cổ đại đầy rẫy mê tín, như thể bản thân niềm tin kém kỷ luật hơn trước khi khoa học hiện đại đến giải cứu nó. Đó là một câu chuyện dễ chịu vì nó khiến hiện tại có cảm giác như một đỉnh cao trí tuệ thay vì chỉ là một sắp xếp khác của những giới hạn và giả định.

  • Làm sao Spotify thắng cả cuộc chiến âm nhạc mà vẫn không kiếm nổi một đồng từ nó?

    Spotify thật sự xuất sắc. App rất ngon, phần discovery là kỹ thuật đỉnh cao, và nó kéo cả ngành âm nhạc vốn đã bị nạn ăn cắp bản quyền vét sạch trở lại thành một việc làm ăn có tiền trả. Một ngày tôi mở nó bốn mươi lần. Chẳng có gì trong đó là chuyện đùa cả. Chuyện đùa là cái sản phẩm âm nhạc thống trị nhất từng được dựng nên vẫn không kiếm nổi một đồng cho ra hồn, và mọi người ở đó quyết định giải quyết chuyện đó bằng cách biến mình thành thứ gì đó không phải một công ty âm nhạc.

  • Phải chăng những người ăn cùng nhau sẽ chiến đấu cùng nhau?

    Một tập thể vững mạnh không phải vì mọi người cùng đồng thuận về một sứ mệnh. Nó vững mạnh vì người ta thôi cảm thấy nhau xa lạ, họ nhìn nhau như những con người, như bạn bè. Đó là một lý do vì sao những bữa ăn chung lại quan trọng hơn phần lớn các chương trình xây dựng văn hóa chính thức. Bạn không cần workshop hay những chuyến đi chơi tốn kém để xây dựng văn hóa cho team. Bạn chỉ cần hiện diện. Hãy ăn trưa với team của mình, để mọi người ăn cùng nhau. Cùng nhau uống cà phê...

  • Ăn cá mòi có đạo đức hơn nhiều so với thịt bò không?

    Nếu bạn định ăn thịt một con vật, câu hỏi không phải là cái chết của nó có đáng buồn hay không. Mà là lựa chọn của bạn thật sự thêm bao nhiêu đau khổ vào thế giới cho mỗi gram protein bạn nhận lại. Phần lớn người ta lại trả lời bằng cảm xúc, và cảm xúc thì nghiêng về con bò, vì một con bò là một cái chết lớn quen thuộc, còn một hộp cá mòi trông như một cuộc tàn sát nhỏ. Tính cho đúng thì cảm xúc đó ngược đời.

  • Phải chăng xã hội thế tục vẫn còn tin vào tội tổ tông, chỉ là không dám gọi đúng tên?

    Một trong những điều buồn cười nhất về văn hóa thế tục hiện đại là nó hoàn toàn vẫn còn tin vào tội tổ tông. Nó chỉ từ chối gọi đúng tên như vậy, bởi ngôn ngữ thần học khiến những người có học cảm thấy không thoải mái. Hãy nghe cách các thiết chế hiện đại mô tả con người. Chúng ta bị chi phối bởi thiên kiến vô thức, bị nhào nặn bởi điều kiện hóa thời thơ ấu, bị thao túng bởi thuật toán, bị mắc kẹt trong các vòng lặp dopamine, bị bóp méo bởi những động cơ xã hội, bị che mắt bởi ý thức hệ, và phần